Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 311: CHƯƠNG 311: VÔ TÌNH CÔNG CHÚA CHỊ BÒ CẠP, KHẢ NĂNG DIỄN XUẤT CỦA DOÃN THƯ NHÃ!

Giang Chu lấy một tờ giấy từ trong túi ra.

Trên đó viết tất cả những chuyện xấu mà ba người này đã làm với Hàn Nhu, cùng với Hàn Nhu quyết định thỉnh cắt đứt quan hệ với bọn họ.”

“Ba người ký xong, ấn dấu tay lên, tôi liền đưa tiền cho các người.”

“Ký, chúng tôi ký luôn đây.”

Ba người vội vội vàng vàng mà cầm bút lên.

Tựa như bọn họ căn bản không quan tâm đến người con gái kia vậy, thậm chí còn hận là mình đã sinh ra đứa con gái đó.

Giang Chu thấy cảnh này, trong lòng lại trở nên lạnh lẽo.

Thế mà Hàn Nhu lại phải trưởng thành trong cái hoàn cảnh này, thật sự là đau lòng mà.

“Con ký xong rồi, cha, cha ký đi!”

Hàn Tử Dương đưa giấy bút cho cha mình.

Hàn Đại Lực cầm giấy lên, mới chợt nhớ ra là mình không biết viết chữ.

“Tôi… tôi không biết viết.”

“Vậy in dấu tay là được.”

“Được được được, in dấu tay tốt, in dấu tay thuận tiện.”

Ba người in dấu tay xong, liền đưa giấy qua cho Giang Chu.

Sau đó vội vàng cầm phong bì ở trên bàn.

Bên trong là một xấp tiền mới tinh, rất dày.

“Quá tốt rồi, cuối cùng cũng có tiền rồi.”

“Không ngờ con ranh kia lại có thể đổi được 50 ngàn.”

Đang nói chuyện, bên ngoài bỗng nhiên có tiếng động cơ vang lên.

Một chiếc xe lái đến trước của Hàn gia rồi dừng lại.

Cửa xe mở ra, mười mấy người nhảy xuống xe.

Bọn họ đều mặc áo da đen, tóc đủ màu sắc.

Trong tay còn cầm gậy bóng chày, gậy sắt, xà beng… nhìn trông rất hung dữ.

Ngay sau đó, đám người kia liền lao vào trong sân.

Giữa đám người còn có một cô gái lạnh lùng, trên mặt đầy hình xăm.

“Hàn Tử Dương?!!!’

“Hàn Tử Dương đâu, mau ra trả tiền.”

Vừa dứt lời, ba người Hàn gia lập tức sợ run người.

Nhất là Hàn Tử Dương thì còn lắp bắp.

“Cha mẹ, anh Đại Phi đến rồi, lại đến đòi tiền rồi.”

“Không sao không sao, con trai, bây giờ chúng ta có tiền rồi, không cần sợ.”

“Đúng đúng đúng, chúng ta có tiền!”

Trong mắt Hàn Tử Dương lóe lên ánh sáng, ánh sáng này mang tên hy vọng.

Lúc này, đám người trong sân đã xông vào nhà, đi đầu là người phụ nữ mặc áo choàng đen kia, nàng đứng khoanh tay trước cửa.

Ngay sau đó, nàng dùng đôi ủng da đen của mình để đá một cái, định đá văng cái ghế mà Giang Chu vừa ngồi, nhưng bởi vì trong phòng quá tối, cho nên không đá trung.

Người đàn ông có mái tóc bảy màu ở bên cạnh thấy thế liền giận dữ, cầm ống tuýt đập vỡ cái ghế nhựa kia.

Dáng vẻ hung ác này khiến cho Hàn Tử Dương sợ tái mặt.

“Hàn Tử Dương, tiền đâu? Góp đủ chưa?”

Hàn Tử Dương ngẩng đầu lên, bột nhiên lại cảm thấy không đúng.

Anh ta không nhận ra những người này mà?

Hơn nữa, anh Đại Phi cũng không đến.

Ngoài ra, những người này còn kiêu ngạo hơn cả anh Đại Phi nhiều.

“Anh…các anh là ai? Là anh Đại Phi bảo các anh đến à?”

“Đại Phi? Tên đó là cái rắm gì, nói cho mày biết, tao là anh Mào Gà, Đại Phi nhìn thấy tao còn phải gọi tao là ông nội kìa!”

Hàn Tử Dương nuốt nước miếng: “Anh…anh Mào Gà, em…em không nợ tiền các anh mà?”

Anh Mào Gà lập tức giơ ống tuýp lên, chỉ chỉ vào cô gái lạnh lùng kia: “Biết vị này là ai không?”

“Không biết…”

“Vị này chính là Vô Tình Công Chúa, chị Bò Cạp tiếng tăm lừng lẫy ở mười dặm tám thôn này đấy.”

Chị Bò Cạp phất áo choàng rồi cười lạnh một tiếng.

Gương mặt xinh đẹp mang theo ba phần châm chọc cùng bảy phần lạnh lẽo.

Trong đôi mắt xinh đẹp còn hiện lên một tia ánh sáng lạnh lẽo, âm u đáng sợ.

Ba người Hàn gia lập tức bị biểu cảm tàn nhẫn này dọa sợ.

Bọn họ liên tục gật đầu, luôn miệng nói ngưỡng mộ đã lâu…

Đúng lúc này, Giang Chu ở bên cạnh bỗng nhiên ồ một tiếng.

Âm thanh bừng tỉnh đại ngộ này khiến cho lỗ tai người ta run lên.

“Ngài chính là là Vô Tình Công Chúa đại danh đỉnh đỉnh, rắm Bò Cạp sao?”

“Giang … tên nhóc thối, là chị Bò Cạp!”

Giang Chu vội vàng xin lỗi: “Thì ra ngài chính là người cầm hai thanh đao dưa hấu chém từ Nam Thiên Môn đến Bồng Lai Đông Lộ, chém ba ngày ba đêm, chém máu chảy thành sông, giơ tay chém xuống lại giơ tay chém xuống, mắt đều không nháy một cái, là chị Bò Cạp đó sao?”

Chị Bò Cạp hừ hừ hai tiếng, nghe còn rất vui nha…

Biết thế thì mình đã tranh lời thoại này rồi.

Hàn Tử Dương tin: “vậy… vậy ngài đến tìm tôi làm gì?”

“Đại Phi nợ tiền chị Bò Cạp của bọn tao, bọn tao tìm Đại Phi, Đại Phi nói là mày sẽ trả tiền cho bọn tao.”

“Bao… bao nhiêu tiền?”

“Bảy mươi ngàn.”

Hàn Tử Dương trợn tròn mắt lên: “Nhưng mà tôi chỉ nợ anh Đại Phi 35 ngàn thôi mà.”

Anh Mào Gà lắc lắc đầu: “Tao nói 70 ngàn là 70 ngàn, bằng không liền ăn đập.”

“Cha mẹ, bọn họ muốn 70 ngàn, làm sao bây giờ?!”

Hoàng Diệp Cúc nghe thấy con trai kêu lên, vội vàng chạy vào phòng trong, sau đó run rẩy lấy một cái túi ni lon ra, bên trong đều là những tờ tiền giấy lẻ tẻ.

“Chỉ…chỉ có từng này thôi.”

“Lấy ra.”

Anh Mào Gà liền cướp tiền qua, rồi đếm.

Chỉ có vài ngàn đồng, còn có rất nhiều tờ tiền mất góc.

“Chị Bọ Cạp, bọn họ chỉ có chút tiền này thôi, làm sao bây giờ?”

“Vậy lấy chỗ này trước đi!”

Chương 311 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!