Giang Chu để điện thoại đi động xuống, tiếp tục xem tư liệu của vị hội trưởng Chung này.
Có cách nào có thể thuyết phục vị hội trưởng này không nhỉ?
Giang Chu suy nghĩ một lúc lâu, vẫn không có manh mối nào đáng nói.
Không dựa vào mạng lưới quan hệ và ân tình, thì quả thật là nửa bước khó đi trong cái xã hội này mà.
“Ông chủ, bản kế hoạch xong rồi, anh xem một chút đi.”
“Đưa đây!”
Tô Nam đưa bản kế hoạch qua: “Đã làm theo tình hình thực tế, anh xem có chỗ nào cần sửa không để tôi sửa luôn.”
Giang Chu lật vài trang: “Cũng tạm được, cứ vậy trước đi, ngày mai còn chưa chắc có thể gặp vị hội trưởng Chung này nữa kìa.”
“Ồ, vậy tôi đi thay quần áo.”
“Hả?”
Tô Nam nhìn hành lý của mình: “Tuy anh không phải là người, nhưng tôi cũng không thể uổng công mang váy lolita theo mà.”
Giang Chu yeah một tiếng, giơ ngón tay cái lên: “Tôi biết mình gọi cô đến là lựa chọn chính xác mà.”
“Hừ!”
Mười phút sau, Tô Nam đã thay váy xong.
Vì vậy, một bữa tiệc khiêu vũ nhảy múa đã được mở màn trong đêm.
Giang Chu dựa vào ghế sa lon trong phòng khách, trong lòng tràn đầy vui mừng và sung sướng.
Hắn nhìn Tô Nam khiêu vũ nhảy múa mà cảm thán.
Chọn một nhân viên tốt là một chuyện cực kỳ quan trọng với xí nghiệp.
Sau này tuyển dụng nhân viên, phải thêm một điều khoản vào cuối cùng mới được, nhất định phải biết nhảy múa khiêu vũ mới có thể vào làm.
“Ông chủ, nội dung tiếp theo phải trả tiền.”
“Bao nhiêu?”
Tô Nam hơi nhướn mày lên: “2000.”
Giang Chu mặt đầy đường hoàng: “Cút, ông đây không xem nữa, cô đừng hòng lừa gạt tiền của tôi!”
“…”
Một lúc lâu sau, Tô Nam trở về phòng ngủ của mình, bắt đầu đếm một xấp tiền trong tay mình.
Hai mươi tấm, không nhiều không ít.
Cùng lúc đó, trong gian phòng bình thường ở tầng sáu.
Trần phu nhân dẫn con gái đi dạo cả ngày đã trở về phòng.
Trần tổng cũng vừa ký hợp đồng với nhà máy vật liệu xong, vừa mới gọi vài món ăn và chai rượu lên phòng, rồi ngồi ngâm nga ở trong phòng khách.
“Về rồi à? Nào nào, qua ăn đi!”
“Ừm!”
Trần phu nhân và con gái đi qua, ánh mắt có chút lờ đờ, giống như hồn của bọn họ đã bị lạc mất ở bên ngoài rồi vậy.
Trần tổng nhìn vợ và con gái của mình, trong lòng cảm thấy rất kỳ lạ.
“Hai người làm sao vậy?”
Trần phu nhân ngồi xuống ghế sa lon: “Hôm nay bọn tôi đi dạo phố bằng xe của phòng tổng thống của Ngụy Hồng Mai.”
Trần tổng khẽ nhíu mày: “Bà lại châm chọc người ta rồi à? Tôi đã nói là, trước khi điều tra rõ ràng bối cảnh của Giang Hoành Hà, thì bà phải an phận một chút rồi mà.”
“Tôi? Tôi nào dám châm chọc người ta chứ?”
“Là sao?”
Vẻ mặt Trần phu nhân đầy phẫn uất, nhịn không được mà che mặt lại.
Dù sao không phải khóc thì cũng là mếu máo, dường như đã chịu rất nhiều ủy khuất vậy.
Trần tổng không hiểu chuyện gì, trên mặt viết đầy nghi ngờ.
Vợ mình không phải người như vậy mà! Còn ai có thể bắt nạt vợ mình đến mức này sao?
Nhưng khi Trần tổng hỏi thì Trần phu nhân chỉ ô ô hu hu chứ không nói lời nào.
Vì vậy Trần tổng liền quay đầu qua nhìn về phía Trần Phương.
“Phương Phương, mẹ con bị làm sao vậy?”
Trần Phương cắn môi nói: “Ngày hôm nay, con và mẹ cọ xe của bọn họ để đi dạo phố.”
Trần tổng gật đầu: “Chuyện này thì cha biết, sau đó thì sao?”
“Sau đó con thấy trên tay của Giang Dự Kỳ có một cái vòng tay, nhìn rất đẹp, con rất thích cái đó.”
“Ồ, mẹ con không mua cho con, cho nên con mới chọc giận mẹ con?”
Trần Phương điên cuồng lắc đầu: “Mẹ đã bằng lòng mua cho con rồi.”
Trần tổng sửng sốt một chút, nhìn về phía vợ mình: “Mua thì mua thôi, có gì đây mà đau lòng? Cảm thấy tiếc tiền thì có thể kiếm lại mà.”
Trần phu nhân nghe thấy những lời này liền nổi giận: “Mua cái gì mà mua, chúng ta căn bản không mua nổi.”
“Hả?” Trần tổng không tin: “Có cái vòng tay vào đắt đến mức nhà chúng ta không mua nổi à?”
Trần phu nhân nghe thấy câu này thì lại càng khóc kinh hơn.
Đã nhiều năm trôi qua, bà ta vẫn tự cho mình là một quý phụ phu nhân lắm của nhiều tiền.
Khi đi ra ngoài nói chuyện phiếm với các chị em, có ai mà không bị bà ta nói cho đỏ bừng cả mặt chứ?
Cho nên đến bây giờ, bà ta vẫn không có quá nhiều bạn bè.
Nhưng bà ta vẫn thoải mái, vẫn vui vẻ, vẫn thích thú!
Người sống trên đời, không phải là vì bản thân mình vui vẻ sao?
Nhưng ngày hôm nay, bà ta lại vị người ta hung hăng đánh mặt.
“Bà đừng chỉ biết khóc nữa, rốt cuộc là bao nhiêu tiền? Không được thì tôi dẫn hai người đi mua.”
Trần phu nhân nức nở một cái: “Bốn người bọn tôi đi đến tiệm châu báu lớn nhất Bắc Hải, để Giang Dự Kỳ tháo vòng tay xuống, rồi tìm mua một cái giống như vậy, ông biết nhân viên cửa hàng nói như thế nào không?”
Trần tổng hớp một ngụm bia: “Nói như nào? Rất đắt à?”
“Không mua được!”
“Gì cơ?”
Trần phu nhân lau nước mắt: “Người ta nói đó là vòng tay phỉ thúy Đế Vương Lục, toàn bộ Bắc Hải cũng không tìm được cái thứ hai.”
Trần tổng vốn không có khái niệm gì với đồ trang sức, cho nên vẫn không cảm thấy gì như cũ: “Cho nên? Cho nên bà liền khó chịu?”
“Nhân viên cửa hàng nói là, không có phẩm chất cao như vậy, nhưng có loại phẩm chất thấp hơn một chút, hỏi chúng tôi có muốn mua không?”
Chương 313 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]