Trần Phương gật đầu tiếp lời: “Mẹ nói muốn mua, kết quả nhân viên cửa hàng liền đưa ra một số có sáu chữ số.”
Trần tổng khẽ nhíu mày: “Sáu chữ số…! Điên rồi à? Một cái vòng tay mà mấy trăm ngàn? Sáu trăm ngàn đủ mua một cái xe rồi đấy???!!!”
Trần phu nhân trừng mắt nhìn chồng mình: “Kém mấy đẳng cấp mà còn tận 600 ngàn, làm sao so… làm sao so với người ta chứ?”
Khóe miệng Trần tổng giật giật vài cái: “Xem ra cháu trai Giang Hoành Hà lái Maybach thật rồi, bối cảnh nhà này tuyệt đối rất đáng sợ.”
“Ông nói xem, nhà bọn họ nhiều tiền như vậy, còn phải đi làm thuê làm gì?”
“Được rồi, đừng khóc nữa, nhìn dáng vẻ không có tiền đồ của bà này.”
Trần tổng mắng vợ mình một câu, nhưng thật ra thì trong lòng ông ta cũng đang run lên.
Cháu trai đi ra ngoài lái Maybach, mà toàn bộ Bắc Hải này cũng chẳng có mấy chiếc Maybach.
Trên tay con gái lại đeo vòng phỉ thúy Đế Vương Lục không tìm thấy cái thứ hai ở Bắc Hải.
Đây cmn còn có vương pháp không?
Trần tổng lại đổ mồ hôi lạnh khi nhớ đến chuyện mình la lối om sòm với Giang Hoành Hà.
Chẳng trách…
Chẳng trách hôm đó, Lưu tổng lại luôn mời rượu Giang Hoành Hà.
Đó không phải cmn uống nhiều, mà là Lưu tổng nhận ra Giang Hoành Hà!
Thì ra Lưu tổng nói bối cảnh cứng rắn chính là Giang Hoành Hà!
“Hai người ăn một chút đi, tôi ra ngoài gọi điện thoại.”
Trần phu nhân ngẩng đầu lên: “Ông lại gọi điện thoại cho con hồ ly tinh nào?!!”
Trần tổng bất đắc dĩ: “Tôi gọi điện thoại cho phòng nhân sự, để thăng chức cho Giang Hoành Hà!”
“Vì sao?”
“Có vị đại phật này ở đây, thì có đồng bạn hợp tác nào dám không nể mặt tôi chứ!”
……
Sáng ngày hôm sau, lại là một ngày nắng đến tan tuyết.
Giang Chu dẫn Tô Nam đến một tòa nhà cao tầng trong trung tâm của Bắc Hải.
Đây là trung tâm thương nghiệp của toàn bộ Bắc Hải, chung quanh có vô số công ty nằm san sát nhau.
Khắp nơi đều là dân đi làm mặc âu phục thắt cà vạt.
Nếu muốn gặp một người có thân phận như vị hội trưởng Chung này thì phải hẹn trước, nhưng Giang Chu lại có điện thoại riêng của vị này.
Vì vậy, hắn không gặp bất cứ trở ngại nào, liền trực tiếp đi đến phòng làm việc của vị phó hội trưởng thương hội Bắc Hải này.
Vị Chung nữ sĩ này đã hơn 50 tuổi, nhưng đôi mắt vẫn sáng rực, tinh thần vẫn rất tốt.
Vị này có một mái tóc ngắn, được buộc bằng một chiếc băng đô màu đen, trên người mặc một bộ tây trang màu đen, nhìn rất có khí thế của một nữ cường nhân.
“Xin chào phó hội trưởng, tôi là Giang Chu, lần này đến đây là vì tự tiến cử một hạng mục của mình.”
Chung Di tiếp nhận bản kế hoạch: “Tên nhóc nhà cậu trẻ thế?”
“Không trẻ, tuổi mụ đã 26 rồi!”
“Tuổi thật 25?”
Giang Chu ho khan một tiếng: “Tuổi thật 19.”
Chung Di liếc nhìn Giang Chu một cái: “Nói quá tận 7 tuổi, quá giả.”
“Nhưng những số liệu trong hạng mục này là thật, ngài có thể xem một chút.”
“Tôi đã hiểu tương đối rồi, nghe nói cậu chỉ dùng nửa năm để ăn sạch thị trường Thượng Kinh à?”
“Không sai, nhưng cũng có nhân tố may mắn trong đó nữa.”
“May mắn cũng là một loại năng lực, hiện giờ có rất nhiều người chỉ dám nghĩ chứ không dám làm, khi tôi bằng tuổi cậu thì cũng không có thành tựu như cậu bây giờ đâu.”
Giang Chu vội vàng lắc đầu: “Hội trưởng Chung, hạng mục này có thể phát triển nhanh như vậy không phải vì công lao của tôi, mà là công lao của thời đại này.”
“Nói tỉ mỉ xem nào.”
“Sản phẩm là chuẩn bị vì người tiêu dùng, bất cứ ai nắm được nhu cầu của mọi người thì đều có thể thành công, tựa như đang đứng trên đầu gió, thì heo cũng có thể cất cánh được, cho nên tôi chỉ là nhặt được một món hời mà thôi.”
Chung Di gật đầu: “Nền kinh tế internet chính là xu hướng phát triển chủ yếu trong tương lai, hạng mục của cậu quả thật là không tệ.”
Giang Chu hít sâu một hơi: “Trong kế hoạch mở rộng toàn quốc của tôi, thị trường Bắc Hải là rất quan trọng, tôi nhất định phải bắt được nó, hy vọng có thể nhận được sự giúp đỡ của ngài.”
“Với năng lực của cậu, không cần bất cứ ai giúp đỡ thì cũng có thể làm được chuyện này.”
“Thế nhưng tôi hy vọng có thể nhanh một chút.”
Chung Di đóng bản kế hoạch lại: “Nói chúng, tốt hơn là cậu phải làm từng bước, làm đến đâu chắc đến đấy, vội vàng cũng không thể ăn đậu hũ nóng đâu.”
Giang Chu từ chối cho ý kiến, nhưng cũng có ý kiến bất đồng: “Hạng mục của tôi là một hạng mục rất dễ bị bắt chước, chỉ cần đối phương có tiền có người, muốn bắt chước là hoàn toàn dễ dàng, tôi không có nhiều thời gian chờ đợi như vậy, cho nên nhất định phải thử đi đường tắt.”
“Tôi là một người làm ăn, quả thật là sẽ thấy hứng thú khi gặp hạng mục tốt.”
“Vậy ý của hội trưởng Chung là…?”
Chung Di yên lặng một lát: “Tôi cho cậu 50 triệu, cậu bán hạng mục này lại cho tôi đi.”
Ủa? Ủa? Ủa?
Mình đến bàn chuyện hợp tác cơ mà?
Tại sao người nào nhìn thấy hạng mục của mình, ý nghĩ đầu tiên cũng là mua lại nó vậy?
Phú bà đều có loại bệnh cuồng mua sắm này à?
Thế mà tính cách của vị phó hội trưởng này lại rất tương tự với Vô Tình Công Chúa chị Bọ Cạp.
Biết thế thì đã tìm Doãn Thư Nhã để luyện tập vài chiêu trước rồi mới đến.
Chương 314 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]