Giang Chu: “Hội trưởng Chung, tôi tạm thời chưa có ý định bán ra.”
Chung Di nhấp một ngụm trà: “Không phải tôi tùy tiện ra tay, tôi cũng là tin tưởng hạng mục của cậu có thể kiếm tiền, cho nên mới cho giá cao như vậy.”
Giang Chu mỉm cười: “Nhưng cũng không phải chỉ có một cách này mới có thể kiếm tiền, có lẽ còn có lựa chọn tốt hơn mà.”
“Anh bạn trẻ, tôi là một thương nhân, tôi chỉ nhìn lợi ích thôi.”
Đang nói chuyện, cửa phòng bỗng nhiên bị đẩy ra.
Một cô gái đeo kính râm đi vào phòng, liếc mắt nhìn Giang Chu.
Người này khoảng hơn 20 tuổi, nhỏ hơn Doãn Thư Nhã một chút, nhưng dáng vẻ lại kiêu căng khó thuần, giống như mấy cô em lăn lộn xã hội vậy.
“Mẹ, con muốn mua một chiếc xe thể thao mới.”
Chung Di khẽ nhíu mày: “Đi ra ngoài.”
Cô gái không hề nao núng: “Con muốn mua xe thể thao!”
“Mẹ đang có khách ở đây, bảo con ra ngoài con có nghe không?!”
“Mẹ không cho con tiền, con không đi.”
Chung Di cắn răng, trong mắt đã có chút lửa giận.
Giang Chu nhìn thấy cảnh này thì liếc mắt nhìn Tô Nam một cái.
Hôm qua bọn họ đã điều tra được rất nhiều tư liệu, cũng biết vị hội trưởng Chung này có một cô con gái.
Có điều, vị hội trưởng Chung này rõ ràng là không quá hiểu giáo dục con cái.
Hoặc là bình thường bận rộn công việc, nên để con gái thành ra như vậy.
“Mẹ sẽ bảo người đưa tiền cho con, con ra ngoài trước đi.”
Chung Di thật sự hết cách với con gái mình, không thể làm gì khác hơn là đồng ý trước.
Dù sao, cũng không nên để người ngoài nhìn thấy chuyện xấu trong nhà.
“Lại là một tiểu phú bà không biết cuộc sống khó khăn mà!”
Hội trưởng Chung khẽ nhíu mày: “Cậu vừa nói cái gì?”
Giang Chu mỉm cười: “Tôi biết một cô gái không khác gì lắm, cứ thấy thứ nào chơi vui thì sẽ vung tiền mua thứ đó, có điều cô ấy thích mua công ty hơn.”
“Tiêu tiền mồ hồ xương máu của bậc cha chú để hưởng thụ cuộc sống của mình, đây là thiếu khuyết về giáo dục.”
“Cũng có thể là do rãnh rỗi quá nên khó chịu.”
Hội trưởng Chung hiển nhiên không muốn tiếp tục đề tài này: “Hay là nói đến hạng mục của cậu đi, bán hay không?”
Giang Chu bỗng nhiên đứng lên: “Không bán, hội trưởng Chung, tôi nghĩ kỹ rồi, tôi không hợp tác với ngài nữa.”
“Cậu nghiêm túc chứ?”
Giang Chu gật đầu: “Tôi định hợp tác với con gái ngài.”
“Cái gì cơ???”
Chung Di lập tức mờ mịt.
Con gái mình chỉ biết vung tiền mua xe, sau đó lại điên cuồng mua sắm với một đám bạn hư hỏng.
Con bé có thể làm gì chứ?
Ai ngờ Giang Chu thật sự lấy bản kế hoạch lại, kéo Tô Nam chạy ra ngoài.
Hắn không có cách để đối phó với một phú bà chỉ biết nhìn lợi ích như vị hội trưởng Chung này.
Dù sao hai đời cộng lại thì hắn cũng không sống lâu hơn người ta.
Không dùng ân tình thì rất khó để thuyết phục vị này.
Mà hắn lại không hy vọng hạng mục của mình rơi vào trong tay người khác.
Vậy chỉ có thể mở một con đường khác.
Hắn không đối phó được với lão phú bà, thế nhưng hắn có thể đối phó với tiểu phú bà nha!
Hắn đã thành công dạy dỗ hai phú bà suốt ngày ru rú trong nhà, đúng không?
Người phụ nữ bá đạo như Doãn Thư Nhã mà cũng bị hắn dạy dỗ cho ngoan ngoãn rồi còn gì?
Loại người này không phải không đủ nhu cầu vật chất, mà các nàng chỉ cảm thấy cuộc sống quá nhàm chán và trống rỗng.
Trong nhà quá nhiều tiền, không có mục tiêu để phấn đấu, cho nên không ngợp trong vàng son thì có thể làm gì khác?
Vì vậy, Giang Chu vẫn quyết định chiêu đã đối phó với Doãn Thư Nhã.
Đó chính là tìm việc cho các nàng làm!
Cùng lúc đó, Chung Di sửng sốt một lúc lâu.
Bà không biết Giang Chu có đang nói đùa hay không, nhưng trầm tư một lát, bà vẫn không nhịn được mà đuổi theo.
Tòa nhà tài chính Bắc Hải rất rộng lớn, khắp nơi đều có khu nghi ngơi.
Lúc này, Giang Chu, Tô Nam và con gái của Chung Di ngồi trên một ghế sa lon ở góc tây bắc.
“Những gì anh vừa nói đều là thật?”
“Ừm, tôi chính thức cam kết, cô sẽ trở thành người phụ trách ở Bắc Hải.”
Cô gái nhìn danh thiếp của Giang Chu: “Nhưng mà ngay cả tên tôi anh còn chưa biết mà?”
Giang Chu tằng hắng một cái: “Tên chỉ là một danh hiệu, nhưng tôi biết một cái tên khác của cô.”
“Tên gì? Sao tôi không biết mình còn có cái tên khác nhỉ?”
“Những người như cô có một cái tên thống nhất, đó chính là Mỹ Nữ.”
Tô Nam hung hăng vỗ trán mình một cái.
Móa, ông chủ lại bắt đầu dùng mấy chiêu bẩn thỉu rồi!
Không phải đã nói là không bán thịt sao? Đã nói là làm ăn chân chính cơ mà?
Quả nhiên, mặt tiểu phú bà đầy cao ngạo, dường như không để mình bị lừa xoay quanh.
“Có phải anh muốn tán tỉnh tôi không?”
Thật ra tôi muốn tán mẹ cô, thế nhưng không tán nổi.
Giang Chu thầm lẩm bẩm một câu, sau đó lại suy nghĩ một chút.
“Thật ra thì, suốt ngày đòi tiền cha mẹ cũng là một chuyện rất khó chịu, đúng không?”
Tiểu phú bà hơi sừng sờ: “Vậy cũng đúng.”
Giang Chu hít sâu một hơi: “Cô có từng nghĩ đến, tiêu tiền của mình là loại cảm giác gì không?”
“Trước kia tôi cũng từng bán kẹp tóc trong trường học.”
“Kiếm được tiền không?”
Tiểu phú bà gật đầu: “Kiếm được 50 đồng.”
Hai mắt Giang Chu sáng lên: “Rất có thiên phú buôn bán nha, làm kiểu gì vậy?”
“Tôi mua 100 đồng, bán 5 đồng, bán được tận 10 cái, kiếm được một khoản kha khá.”
Giang Chu không biết khen kiểu gì nữa.
Vì vậy liền suy nghĩ một chút, tổ chức lại ngôn ngữ của mình lần nữa.
Chương 315 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]