Giang Chu bắt đầu: “Thật ra thì, cô có thể làm tốt hơn bây giờ nhiều.”
“Bởi vì cô là con gái của mẹ cô, mẹ cô có thể làm được, tại sao cô không thể làm chứ, không phải có câu nói là trò giỏi hơn thầy sao?”
“Cô cũng muốn chứng minh cho mẹ cô thấy, cô không phải người chỉ biết tiêu tiền, đúng không?”
“Trở thành người phụ trách của chúng tôi đi, gây dựng sự nghiệp của riêng mình đi.”
“Để cho tất cả mọi người nhìn thấy, cô cũng là người tài giỏi, cô cũng có thể nổi bật, cô cũng có thể hơn người…”
“Sau này, tất cả mọi người trong công ty chúng ta nhìn thấy cô đều phải gọi cô là… ah, cô tên là gì ý nhỉ?”
Tiểu phú bà mở miệng: “Tiết Mạn Ny!”
Giang Chu gật đầu: ‘Sau này, người trong công ty nhìn thấy cô, đều phải gọi một tiếng Tiết tổng.”
“Tiết tổng à…”
Tiết Mạn Ny trầm tư một lát, bỗng nhiên cũng thấy hơi hứng thú.
Thật ra thì có vượt qua mẹ mình hay không cũng không quan trọng.
Quan trọng là… nàng rất muốn nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của người khác.
Đua xe cũng chỉ vui vẻ trong chớp mắt thôi, những thứ còn lại đều là trống rỗng, vô tận trống rỗng.
Nàng bỏ tiền mua vui vẻ, thật ra cũng là một loại cô đơn.
Hơn nữa, nàng thật sự chưa từng nghĩ đến chuyện, làm một quản lý cao tầng, giám đốc là loại cảm giác gì.
Cùng lúc đó, Chung Di đã đi đến phía sau bọn họ.
“Con thật sự tin những lời cậu ấy nói à, vậy mẹ hỏi con, ngoài trừ tiêu tiền ra thì con còn biết làm gì nữa?”
Tiết Mạn Ny quay đầu lại: “Chung nữ sĩ, bây giờ xin hãy gọi con là Tiết tổng.”
Chung Di liếc mắt nhìn Giang Chu: “Tên nhóc, thủ đoạn tốt đấy.”
“Không dám nhận, không dám nhận.”
“Đến phòng làm việc của tôi, tôi có chuyện muốn hỏi cậu.”
Giang Chu nhìn về phía Tô Nam: “Tiểu Nam nhi, mau nói nghiệp vụ của công ty chúng ta cho Tiết tổng đi.”
Tô Nam thở dài.
Đậu xanh, anh tán tỉnh phú bà, tôi còn phải làm máy bay yểm trợ?
Cặn bã nam, tuyệt thế cặn bã nam!
……
Quân vương thời cổ đại vì ổn định biên giới, sẽ phái công chúa đi hòa thân với các nước láng giếng, để gia tăng thực lực của mình, đồng thời vững chức sự thống trị của mình.
Nhà tư bản hiện đại cũng sẽ lợi dụng thông gia để đối lấy tài nguyên, mạng lưới quan hệ…để lớn mạnh bản thân mình.
Đây cũng chính là một loại hình thức hợp tác phổ biến trong xã hội ân tình này.
Chiêu này của Giang Chu, thật ra cũng không khác với hai chiêu bên trên là bao.
Có điều, hắn là dùng công ty của mình để bắt Tiết Mạn Ny, tiến hành thông gia với Chung Di.
Thật ra thì Tiết Mạn Ny biết làm gì, có thể làm gì, tất cả đều không quan rọng.
Quan trọng là…mẹ của Tiết Mạn Ny là phó hội trưởng thương hội Bắc Hải.
Tiết Mạn Ny gia nhập công ty, trở thành giám đốc chi nhánh Bắc Hải, chẳng mấy chốc thì chuyện này sẽ truyền khắp Bắc Hải.
Bởi vì ngoại trừ Phùng gia ra, thì Chung Di là một trong những người được chú ý nhất trong giới thương nghiệp Bắc Hải.
Con gái của Chung Di bỗng nhiên gia nhập một công ty, làm sao có thể không có ai quan tâm được?
Như vậy, sau khi bắt đầu mở rộng, nếu Tiết Mạn Ny gặp trở ngại gì đó, Chung Di sẽ khoanh tay đứng nhìn sao?
Không thể nào!
Có cha mẹ nào không hy vọng con cái mình có thành tựu chứ?
Lại có cha mẹ nào hy vọng con cái mình không đáng một đồng trong mắt người khác không?
Cho nên, dù là vì Tiết Mạn Ny, thì Chung Di cũng sẽ nghĩ hết biện pháp để kế hoạch mở rộng được thuận lợi.
Bởi vì trong mắt người khác, kế hoạch mở rộng càng thuận lợi, thì chứng tỏ Tiết Mạn Ny càng có năng lực.
Làm cha mẹ, có ai không mong chờ con của mình thành phượng hoàng chứ?
Hơn nữa, chiêu này cũng không hề nham hiểm, trái lại còn giúp Chung Di một tay.
Tiết Mạn Ny trở thành người phụ trách ở Bắc Hải, lẽ nào không tốt hơn cả ngày đi đua xe chơi bời lêu lổng à?
Tối thiểu thì đây cũng là một công việc đàng hoàng.
Sau này có nói ra ngoài thì cũng có thể diện, cũng không sợ mất mặt.
Lúc này, trở về văn phòng làm việc của Chung Di lần nữa.
Giang Chu không còn câu thúc như trước nữa, trái lại thì đã hơi thả lỏng.
Dù sao cũng vậy rồi, khẩn trương làm gì nữa.
Lúc này, hội trưởng Chung ngồi trầm tư trên ghế một lát.
Hiện giờ bà lại có cảm giác dở khóc dở cười.
Bởi vì vài phút trước thôi, quyền chủ động vẫn nằm trong tay ba.
Kết quả là Giang Chu mở một con đường khác, trực tiếp biến bị động thành chủ động.
Làm ăn mà còn có thể làm thế này à?
Hiện giờ Chung Di rất muốn miệng phun hương thơm.
“Hội trưởng Chung, tại sao ngài không nói chuyện?”
“Tên nhóc nhà cậu khá lắm, không thuyết phục được tôi, liền kéo con gái tôi nhập bọn?”
Giang Chu nhìn về phía Chung Di: “Tôi thật sự rất thưởng thức Tiết Mạn Ny nữ sĩ, cô ấy nhất định sẽ thành công thôi.”
Chung Di tức giận đến nghiến răng nghiến lợi: “Tên nhóc nhà cậu, thật sự cmn là buôn bán quỷ tài mà.”
“Ha ha, hội trưởng Chung quá khen rồi!”
“Người nhà cậu có biết cậu không biết xấu hổ, vô liêm sỉ như vậy không?”
Giang Chu cẩn thận suy nghĩ một chút: “Tôi nhớ là có một năm nghỉ hè, tôi không muốn làm bài tập về nhà, cho nên đã kết giao bạn bè với con trai của giáo viên chủ nhiệm.”
Chung Di nhìn Giang Chu: “Sau đó thì sao?”
“Tôi khuyên cậu ta cũng không làm bài tập, phải trải qua một kỳ nghỉ vui vẻ, kết quả giáo viên chủ nhiệm phát hiện, tôi suýt nữa bị mẹ mình đáng chết.”
“Nếu như cậu sinh sớm hơn vài chục năm, thì đám người già như chúng tôi căn bản là không chơi lại cậu.”
“Vậy thì chưa chắc, lý niệm làm ăn của tôi là, có tiền mọi người cùng nhau kiếm.”
“Được rồi, đừng đánh rắm nữa, mau nói kế hoạch mở rộng của cậu đi!”
Chương 316 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]