Giang Chu yên lặng một lát, rồi bắt đầu nói tỉ mỉ kế hoạch mở rộng của mình.
Sau khi bắt được hai thành phố lớn nhất cả nước là Thượng Kinh và Bắc Hải, lại cộng thêm việc internet đang phát triển nhanh chóng, liền có thể ăn tươi toàn bộ thị trường rồi.
Đây cũng chính là lý niệm mở rộng quan trọng nhất của hạng mục này.
Hoặc là không làm, đã làm thì phải làm đến cùng, không cho bất cứ người nào có cơ hội ăn một chén canh.
“Đúng là dám nghĩ dám làm nhỉ, cậu không sợ mất trắng à?”
“Không vào hang cọp, sao bắt được cọp con.”
Chung Di thở dài: “Để bản kế hoạch lại đây đi, trước khi bắt đầu mở rộng thì bảo Mạn Ny đi tìm tôi.”
Giang Chu đứng lên, cúi người chào: “Đa tạ hội trưởng Chung đã nhiệt tình trợ giúp.”
“Nếu như con gái tôi có thể thật sự chuyên tâm làm việc, vậy cũng không uổng công tôi giúp cậu.”
“Được rồi, tôi nhất định sẽ cố gắng.”
Giang Chu rời khỏi phòng làm việc, trong lòng đang hết sức vui mừng.
Có sự trợ giúp của hội trưởng Chung, việc mở rộng ở Bắc Hải coi như hoàn thành phân nữa rồi.
Có điều, lần đàm phán này thuận lợi như vậy, căn bản là không có quan hệ gì với năng lực của hắn, mà là Tiết Mạn Ny xuất hiện rất kịp thời, mới để cho hắn có cơ hội mở một con đường khác.
Nhưng loại hợp tác này không được ổn định lắm.
Vì sao?
Bởi vì Tiết Mạn Ny chỉ nhất thời xúc động cho nên mới đồng ý với hắn, nàng cũng có thể cảm thấy buồn chán mà rời khỏi công ty bất cứ lúc nào.
Cho nên, Giang Chu không định để Tiết Mạn Ny trở thành một người phụ trách chỉ biết buôn nước bọt, mà phải nghĩ cách để tiểu phú bà này làm việc đàng hoàng, việc thật người thật.
Chỉ cần Tiết Mạn Ny có hứng thú với việc kinh doanh, như vậy mối quan hệ hợp tác này mới lâu dài được.
Lúc này, Giang Chu đi về khu nghỉ ngơi.
Tô Nam đang kể cho Tiết Mạn Ny nghe về quá trình phát triển của công ty.
Điều làm Giang Chu bất ngờ chính là, vị tiểu phú bà này không cảm thấy buồn chán chút nào, trái lại còn nghe rất nghiêm túc.
Xem ra cái gọi là thiên phú kinh doanh cũng có thể di truyền một bộ phận.
“Tiết tiểu thư.”
Tiết Mạn Ny ngẩng đầu: “Giang tổng có gì phân phó?”
Giang Chu bị câu Giang tổng này làm cho sặc: “Tất cả nghiệp vụ của công ty đều nằm ở Thượng Kinh, bên Bắc Hải này … chúng ta cần bắt đầu lại từ đầu.”
“Cụ thể là cần làm gì?”
“Đầu tiên phải thành lập một chi nhánh, sau đó mời một nhóm nhân viên tuyên truyền mở rộng.”
Tiết Mạn Ny gật đầu: “Tôi có thể làm được.”
Giang Chu gật đầu: “Năm sau chúng ta sẽ chính thức bắt đầu mở rộng, cho nên chuyện này cần phải nhanh một chút.”
“Vậy bây giờ tôi đi làm luôn nhé!”
Giang Chu vội vàng cản Tiết Mạn Ny lại: “Làm mở rộng không phải chạy bốn phía là được, mà cần có kế hoạch rõ ràng.”
Tiết Mạn Ny hơi suy nghĩ một chút: “Chọn địa điểm làm việc, suy nghĩ thông báo tuyển dụng, còn thiết kế phương thức mở rộng?”
“Tiết tiểu thư học nhanh thật!”
“Tô Nam vừa dạy tôi mấy thứ này.”
Giang Chu vui mừng nhìn thoáng qua Tô Nam: “Nửa năm trước Tiểu Nam nhi vẫn chỉ là một cô bé không hiểu cái rắm gì.”
Tiết Mạn Ny hơi kinh ngạc: “Thật vậy chăng? Vậy tôi nhất định sẽ làm được.”
“… “
Tô Nam nhịn không được mà hừ một tiếng.
Giang Chu khốn khiếp, anh mới là cô bé không hiểu cái rắm gì.
Bà đây chạy nghìn dặm đến Bắc Hải tìm anh, cũng không phải là vì làm máy bay yểm trợ cho anh!
Nếu tối nay nàng không tăng phí nhảy múa thì nàng không phải họ Tô!
Trong lúc nói chuyện, Giang Chu đứng lên.
“Đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt người phụ trách Bắc hải, buổi tối mọi người cùng ăn bữa cơm đi, để tôi đi đặt bàn.”
“Sau đó chúng ta sẽ bàn bạc kỹ lưỡng về kế hoạch tương lai, cùng nhau phát triển, cùng nhau tạo nên tương lai!”
Tiết Mạn Ny gật đầu: “Tôi nhất định sẽ cố gắng!”
Tô Nam cũng siết chặt đôi bàn tay trắng như phấn: “Mình nhất định sẽ tăng giá.”
“Được rồi, vậy tan họp trước đi, buổi tối gặp lại.”
“Tạm biệt Giang tổng, tạm biệt Tô tổng.”
“Tạm biệt Tiết tổng!”
Ba giờ chiều, trên đường trở về.
Giang Chu mở cửa sổ ra để đón gió.
Trong xe còn đang bật một ca khúc tên: “Nghèo vui vẻ!”
“Anh thật sự cho rằng Tiết Mạn Ny có thể chống đỡ được chi nhánh Bắc Hải à?”
“Người đều phải học tập thì mới có thể trưởng thành, tôi cũng không phải vừa sinh ra đã biết làm ăn.”
Tô Nam hừ hừ liếc nhìn Giang Chu một cái: “Anh thật đúng là không biết xấu hổ, không thuyết phục được già liền tìm đến trẻ.”
Giang Chu cười lạnh một tiếng: “Làm ăn lớn, chính là không từ thủ đoạn như vậy đấy.”
“Có đạo lý, tôi quyết định, tăng giá cả lên 5000.”
“Con bà nó, 5000 đã có thể gọi ba em sinh viên đại học rồi đó!”
Tô Nam nghiến răng nghiến lợi nhìn Giang Chu: “Anh đừng quên, tôi cũng là sinh viên đại học!”
Giang Chu liếc nhìn Tô Nam một cái: “Rẻ một chút đi, 2500 được không?”
“5000, không thương lượng gì cả.”
“Xem ra chuyện tìm thư ký riêng phải đăng lên báo rồi.”
“Khốn nạn!”
Giang Chu mỉm cười, bỗng nhiên nhìn thoáng qua điện thoại di động.
Đã nửa ngày trôi qua, hắn có không ít tin nhắn.
Có của Doãn Thư Nhã, Sở Ngữ Vi và Hoàng Kỳ, nhưng hôm nay Phùng Tư Nhược yên lặng một cách kỳ lạ.
Chỉ nhắn một câu chào buổi sáng chứ không nhắn gì khác.
Thế mà nàng không buồn buồn khổ khổ mà đòi mình dẫn ra ngoài chơi.
Điều này làm cho Giang Chu cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Chương 317 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]