Cùng lúc đó, sàn nhà tầng hai bỗng nhiên hơi run lên.
Ngay sau đó, Giang Chu xuất hiện ở trên tầng hai, hắn ra hiệu im lặng với Đinh Duyệt, sau đó chậm rãi tiến lại gần.
Đinh Duyệt và Phùng Y Nhất liếc mắt nhìn nhau, rồi rất biết điều mà rời khỏi phòng.
Lúc này, trong phòng của Phùng Tư Nhược chỉ còn lại hai người.
Giang Chu đứng sau lưng nàng một lúc lâu.
100 tỷ?
Gần đây cô bé này say mê trò Cờ tỷ phú à?
“Chơi vui không?”
Phùng Tư Nhược sợ hết hồn, lập tức giấu quyển sổ đi: “Không có… không có chơi.”
Giang Chu đưa tay cướp lấy: “Cho mình xem nào, rốt cuộc viết cái gì rồi?”
“Không cho!”
“Vậy bạn nói cho mình biết, bạn tính mấy cái này để làm gì?”
Phùng Tư Nhược nhìn Giang Chu: “Mình muốn kiếm tiền.”
Giang Chu hơi sững sờ: “Nhà bạn sắp phá sản à? Chuyện đáng mừng nha, cuối cùng mình cũng không cần cố gắng nữa.”
“Không phải.”
“Vậy bạn muốn kiếm nhiều tiền như vậy làm gì?”
Phùng Tư Nhược nhíu mũi ngọc, nàng không định nói cho Giang Chu biết.
Giang Chu tạm thời đè nghi ngờ trong lòng xuống, nhìn nàng: “Mình đã xử lý xong hết chuyện ở Bắc Hải rồi.”
Phùng Tư Nhược nhìn Giang Chu: “Có mệt không?”
“Không phải, ý của mình là, có thể mình phải về Lâm Giang rồi.”
“Khi… khi nào về?”
Giang Chu suy nghĩ một chút: “Trưa mai sẽ bay về, mình đi cùng nhà chú mình.”
Phùng Tư Nhược hơi bối rối: “Vậy mình đi tiễn bạn.”
“Lại tiễn mình ở cửa à?”
“Không phải, mình muốn ra sân bay!”
Giang Chu yên lặng một lát: “Thôi quên đi, mình không muốn nhìn thấy bạn khóc nhè ở sân bay.”
Phùng Tư Nhược cúi đầu: “Mình không khóc.”
“Nhất định sẽ khóc.”
“Không khóc.”
Giang Chu cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang bị chôn sâu trông bộ ngực của nàng.
Khá lắm, Phùng ngốc nghếch đáng yêu nhà ta đã sắp khóc rồi này.
“Được rồi, không nói chuyện này nữa, mình dẫn bạn ra ngoài đi dạo.”
“Ồ.”
Vì vậy, Giang Chu liền dẫn Phùng Tư Nhược đi ra ngoài.
Sau đó tìm một góc không có người để đi dạo.
Minh Tiềm Sơn Trang là một khu vui chơi và danh lam thắng cảnh, cho nên có rất nhiều nơi hẻo lánh.
Hai người né tránh camera, đi dạo đến hoàng hôn.
Đến khi Giang Chu rời đi, bỗng nhiên nhìn thấy một người ở cổng lớn.
Dáng người này hơi gầy, ông châm một điếu thuốc, rồi đứng tựa vào chiếc Maybay kia.
Từ khi Giang Chu xuất hiện trong tấm mắt, ánh mắt của ông vẫn luôn dính vào trên người Giang Chu.
Giang Chu bị người này nhìn cho sợ hãi, nhưng hắn cũng không hiểu chuyện gì.
“Là cô cô bảo ngài đến nhận xe à?”
Phùng Sùng sửng sốt một chút, mới phản ứng kịp: “Đúng thế, cậu đưa xe cho tôi là được.”
Giang Chu gật đầu: “Lấy chìa khóa xe trong túi mình ra: “Nhờ ngài nói tiếng cảm ơn với cô cô, lại làm phiền cô ấy có thời gian liền dẫn Phùng Tư Nhược ra ngoài chơi nhiều một chút.”
Mặt Phùng Sùng đen lại: “Đại tiểu thư có cha có mẹ, cậu cũng quản rộng quá rồi đấy!”
“Thôi đi, cha của cô ấy tuyệt đối không xứng chức.”
“Gì? Ai dám nói thế? Tôi sẽ giết chết tên đó!”
Giang Chu liếc mắt nhìn người này đầy kỳ lạ: “Cũng không phải nói ngài mà, ngài kích động như vậy làm gì?”
Phùng Sùng tằng hắng một cái: “Cậu đừng ngắt lời tôi, tôi chỉ hỏi cậu, tại sao cha của đại tiểu thư lại không xứng chức?”
“Chỉ biết làm ăn, tranh gia sản, không thèm quan tâm đến con gái.”
“Nói bậy.”
“Thật, bệnh sợ đám đông và xã hội này, cơ bản đều là không có cảm giác an toàn từ khi con nhỏ, mà cảm giác an toàn khi con bé hầu như là của người cha mang lại.”
“Nói bậy!”
“Không xứng chức là không xứng chức, nói lên tận trời thì cũng là vậy thôi.”
“Nói bậy!”
Giang Chu yên lặng một lát: “Hay là oẳn tù xì, ai thắng thì nghe người đó?”
Phùng Sùng híp mắt lại, ra một cái búa, sau đó liền thua.
Giang Chu cười ha hả: “Xem đi, ngay cả ông trời cũng cảm thấy cha của cô ấy không xứng chức, cô ấy đã 19 tuổi rồi, thế mà còn chưa từng đi khu vui chơi.”
“Đại… đại tiểu thư sợ đám đông, không đi khu vui chơi được.”
“Nhảm nhí! Có cha đi cùng, vậy có đứa bé nào sẽ sợ đi khu vui chơi?”
Giang Chu nói xong liền khoát tay, quay người rời đi luôn.
Phùng Sùng yên lặng một lúc lâu, bỗng nhiên lái xe lao đến lầu các của Phùng Tư Nhược.
Sau đó ông vội vàng chạy lên trên, gõ cửa phòng ngủ của Phùng Tư Nhược.
“Tư Nhược, con có muốn đi khu vui chơi không?”
Phùng Tư Nhược mặt đầy mờ mịt, lắc đầu nói: “Con và Giang Chu đã đi rồi.”
Phùng Sùng nuốt nước miếng: “Hình như cha chưa từng dẫn con đi khu vui chơi nhỉ?”
“Con sợ, không đi được.”
“Vậy sao con có thể đi cùng Giang Chu?”
Phùng Tư Nhược suy nghĩ một chút: “Giang Chu không nói với con, trực tiếp dẫn con đến đó luôn.”
Phùng Sùng gật đầu: “Vậy… vậy con cảm thấy thế nào?”
“Chơi rất vui.”
Phùng Sùng yên lặng một chút, bỗng nhiên lại hiểu ra.
Tuy con gái mình có bệnh, nhưng không phải cái gì cũng sợ.
Con bé chỉ sợ hãi nếm thử, sợ hãi cái mới, có vài việc là cần người đi cùng mới dám làm.
Nhưng mình lại luôn cho rằng, để con gái ở nhà mới là chính xác nhất.
Cho nên mình mới yên tâm thoải mái mà bỏ lỡ con gái trưởng thành.
Giang Chu thì lại khác, tên nhóc đó biết Phùng Tư Nhược sợ hãi.
Nhưng tên nhóc đó lại vui vẻ bầu bạn với con gái, vui vẻ trải nghiệm những thứ con gái mình sợ hãi.
Sau đó nói cho con gái biết.
Thấy chưa, không có gì phải sợ cả.
Phùng Sùng có chút khổ sở: “Tư Nhược, ngày mai cha không có việc, cha dẫn con đi làm chuyện con muốn làm nhé?”
Hai mắt Phùng Tư Nhược sáng lên: “Con muốn đi sân bay tiễn Giang Chu.”
Phùng Sùng cố gắng mỉm cười, tim thì đau thắt từng căn.
Giang Chu đáng chết!
Đây chính là cải trắng phỉ thúy nhà mình mà!
Thế mà lại bị đồ con lợn đó gặm mất rồi!
Chương 319 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]