Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 320: CHƯƠNG 320: NỀN KINH TẾ INTERNET!

Sau khi trở lại khách sạn, Giang Chu nằm trầm tư trên ghế sa lon trong phòng khách.

Tiết Mạn Ny xuất hiện là một niềm vui bất ngờ.

Cũng đại biểu thị trường Bắc Hải đã rộng mở, nghênh đón hắn tiến vào.

Nhưng Giang Chu biết, đây chỉ là bắt đầu mà thôi.

Trước kia hắn vẫn luôn dùng thị giác của hạng mục này để nhìn thế giới, nguyên nhân là bởi vì hắn không có tiền, không có vốn.

Dù hắn là người trọng sinh, mang theo tư duy vượt qua tất cả mọi người ở thời đại này, nhưng trong tay không có tiền thì cũng không làm được gì cả.

Nhưng mà bây giờ thì khác, nghiệp vụ của công ty đang phát triển mạnh, tiền trong tay hắn cũng đủ đê xoay vòng.

Hắn cảm thấy mình không thể tiếp tục nhìn chằm chằm vào thị trường đưa thức ăn ngoài nữa.

Sự bùng nổ của internet sẽ kéo theo điện thoại thông minh phổ cập đến từng ngóc ngách.

Mà điện thoại thông minh phổ cập lại dẫn đến rất nhiều thay đổi lớn.

Đó chính là tiện lợi và giá cả thấp.

Hai từ ngữ này đã tạo thành vô số xí nghiệp thành công.

Tỷ như chợ mua sắm online bảo gì đó(Taobao), free ship đến nơi đến chốn.

Sự đối mới của thông tin tức thời, Wechat.

Còn có mấy chục nghìn người chém không chết, Xixi.

Rồi nào là live streamer, video ngắn… những thứ giải trí trong thời gian rảnh rỗi.

Tổng kết lại thì phương hướng phát triển của tương lai chỉ có một câu nói.

Người đem lại sự tiện lợi cho khách hàng là người thắng cuộc.

Đồng thời, sau khi gặp Chung Di thì Giang Chu cũng có một lo lắng.

Đó chính là lo lắng kẻ bên ngoài nhảy vào cuộc.

Kẻ có tiền có thể phục chế toàn bộ một cách đơn giản, lại lấy giả cả để phá hủy đối thủ của mình.

Nếu như các công ty tài chính lớn để mắt đến thị trường giao đồ ăn ngoài này, vậy họ có thể phục chế một trang web mới tinh, sau đó đốt tiền để chiếm thị trường.

Như vậy thì công ty của hắn bây giờ sẽ không có cách nào chống đỡ.

Ai sẽ chọn thứ đắt tiền mà từ bỏ thứ rẻ hơn chứ?

Cho nên bây giờ hắn cần thay đổi.

Hắn muốn dùng một bộ phận tinh lực và lợi ích của hạng mục này, để hoàn toàn dấn thân vào nền kinh tế internet.

Trong thế giới của người bình thường, không có gì là có thể đánh bại tiền tài.

Nhưng Giang Chu có thể.

Vì sao?

Bởi vì hắn nắm giữ tương lai.

Hắn biết tương lai sẽ phát triển ra sao.

Hắn cũng biết cái gì sẽ thất bại, cái gì sẽ thành công.

Biết trước tất cả, đại biểu cho chuyện không có sai lầm.

Giang Chu hít sâu một hơi, hắn quyết định làm nền trước. đã.

Sau đó, dứt khoát chờ đợi sự xuất hiện của nền kinh tế internet.

“Ông chủ, anh đang suy nghĩ gì thế?”

“Tôi đang nghĩ kế hoạch phát triển sau này.”

Tô Nam nhìn Giang Chu đầy kỳ lạ: “Kế hoạch phát triển là mở rộng toàn quốc còn gì? Bản kế hoạch cũng xong rồi mà.”

Giang Chu ngồi thẳng dậy: “Vậy cô có nghĩ đến chuyện, sau khi chúng ta mở rộng ra toàn quốc rồi thì sao?”

“Đương nhiên là không ngừng tiêu xài tiền rồi.”

“Haiz, nếu chí hướng của cô có thể giống như ngực của cô thì tốt rồi.”

Tô Nam tức giận lộ răng mèo ra: “Vậy tôi đổi một mục tiêu khác, chính là tiêu hết sạch tiền của công ty.”

Giang Chu xì một tiếng: “Chỉ dám nói không dám làm, có giỏi thì tiêu đi.”

“Tôi … tôi sợ bị anh nắm được đằng chuôi, sau này anh sẽ bắt nạt tôi mà không thèm kiêng nể gì!”

“Là một phó tổng, thế mà cô còn không có gan để tiêu tiền của công ty à, thật sự là làm cho tôi quá thất vọng mà.”

Tô Nam xì một tiếng đầy khinh miệt: “Tôi cũng không muốn bồi thường cả người cho anh.”

Giang Chu uống một hớp, biểu cảm nghiêm túc hơn: “Tôi hỏi cô, cô có lòng tin quản lý hạng mục này không?”

“Quản lý? Anh lại muốn nghiền ép tôi à?”

“Không phải, tôi muốn dành tinh lực để đi đầu tư, nếu như tôi không có thời gian quan tâm đến, thì hy vọng cô có thể chống đỡ.”

Tô Nam nhíu mũi, sau đó lắc đầu: “Tôi không làm được, nếu giúp anh xài tiền thì còn có thể.”

Giang Chu vỗ bả vai của nàng: “Không biết thì học thôi, có ai vừa sinh ra đã biết làm đâu.”

“Nhưng tôi là sinh viên của học viện văn học, anh bảo tôi viết bản thảo thì hoặc bản kế hoạch thì còn được, còn quản lý cả một hạng mục thì quá khó khăn!”

“Tôi chỉ nói là dưới tình huống tôi không có mặt thôi, chứ không phải vứt hết cho cô lo.”

“Ồ, vậy tôi có thể thử một chút.”

Giang Chu sờ sờ cái đầu nhỏ của nàng: “Tương lai cô sẽ trở thành một phú bà đỉnh cấp nhất.”

Hai mắt Tô Nam lóe sáng: “Thật vậy chăng? Giống như hội trưởng Chung à?”

“Có lẽ còn vượt qua cả hội trưởng Chung luôn ý chứ.”

Tô Nam bắt đầu ảo tưởng một chút, nhưng cũng không coi mấy lời này là thật.

Ban đầu là do nhất thời xúc động, cho nên nàng mới đẩy cửa văn phòng kia.

Sau đó, nhận lời đi làm thêm, trở thành nhân viên đầu tiên, nhưng nàng hoàn toàn không ngờ vận mệnh của mình sẽ thay đổi vì thế.

Cùng lúc đó, Giang Chu cầm điện thoại di động của mình lên.

Hắn nói với Doãn Thư Nhã là ngày mai mình sẽ rời khỏi Bắc Hải, dặn dò đoàn làm phim quay chụp cẩn thận.

Nhưng hình như Doãn Thư Nhã thức cả đêm, đến giờ vẫn chưa rời giường, cho nên vẫn chưa trả lời tin nhắn.

Chương 320 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!