Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 321: CHƯƠNG 321: GẦN TẾT, DẪN CÁC CÔ BÉ ĐI DẠO PHỐ!

Ngoài ra, Giang Chu còn gửi tin nhắn cho Sở Ngữ Vi.

Sở Ngữ Vi biểu thị, ngày mai sẽ ra sân bay đón hắn.

Nàng luôn có một loại nhiệt tình khó có thể tiêu trừ với Giang Chu.

Giống như những gì Quách Vĩ đã nói khi ở trong khu nghỉ trên đường cao tốc.

Từ sau khi tốt nghiệp, vị Thiên Nga Trắng kiêu ngạo này vẫn luôn đau khổ đuổi theo phía sau hắn.

Mặc kệ hậu quả, mặc kệ được mất.

Có thể ngồi xe buýt một tiếng đồng hồ để mua cơm cho hắn, có thể vụng trộm phát tờ rơi trong ngày tuyết rơi…

Vì vậy Giang Chu cũng không từ chối, hắn căn dặn Sở Ngữ Vi chỉ đi một mình, đừng nói cho Hàn Nhu biết.

Bởi vì việc hắn trở về sẽ là một niềm vui bất ngờ đối với Hàn Nhu.

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng xán lạn…

Sau khi ăn sáng dưới nhà ăn của khách sạn xong.

Mọi người bắt đầu thu dọn hành lý, chuẩn bị chạy ra sân bay.

Nhưng toàn bộ quá trình, Tô Nam đều đang oán giận, nói là mình căn bản không kịp chơi đùa gì cả.

Đến đây hai ngày, không phải viết kế hoạch thì chạy khắp nơi.

Đã nói là đi du lịch bằng tiền của công ty, cuối cùng lại là đi công tác bằng tiền của công ty.

Lại còn phải biểu diễn hai đêm liền, quả thực là quá ghê tởm.

Mà Giang Hoành Hà, Ngụy Hồng Mai và Giang Dự Kỳ đều hai mặt nhìn nhau.

“Thằng nhóc thối này, cháu lại dám chân đạp hai thuyền à?”

“Tư Nhược là một cô bé tốt, nếu cháu dám có lỗi với Tư Nhược, chú sẽ quất chết cháu đấy!”

Vừa đến sân bay, Giang Hoành Hà đã kéo Giang Chu qua một bên, rồi nghiêm túc dạy dỗ một trận.

Ông không biết quan hệ của Tô Nam và Giang Chu.

Nhưng ông nhìn thấy tận mắt chuyện Tô Nam đi từ trong phòng của Giang Chu ra ngoài.

Giang Hoành Hà là đứng về phía Phùng Tư Nhược!

Cô bé kia còn ngọt ngào gọi chú chú, còn quét thẻ cho bọn họ.

Có ai không thích một cô bé ngoan ngoãn như vậy chứ.

Giang Chu lập tức gật đầu đồng ý.

Hắn sẽ không làm chuyện chân đứng hai thuyền.

Hắn chính là muốn chân đạp n thuyền nha!

Giang Hoành Hà hơi yên tâm một chút, liền dẫn người nhà đi vào trong.

Cùng lúc đó, Giang Chu quay đầu nhìn thoáng qua.

Trong đại sảnh có rất nhiều người, có người lên máy bay, cũng có người đi tiễn, xe tới xe lui không ngừng, nhưng lại không có bóng người quen thuộc kia.

“Con bé chết tiệt này, nói không đến là không đến thật à, sao lại ngoan như vậy chứ!” Trong lòng Giang Chu có chút mất mát.

Mặc dù hắn nói là không cho Phùng Tư Nhược đến, nhưng trước khi đi hắn vẫn muốn gặp nàng một lần.

Nhưng mà thời gian đã không còn kịp rồi.

Chờ trở về trường học vậy.

Giang Chu kéo rương hành lý, cất bước đi vào trong phòng chờ đợi.

Cùng lúc đó, trên một chiếc Bentley màu đen ở cách đó không xa.

Phùng Sùng ngồi trên ghế lái, cánh tay để trên vô lắng.

Mà Phùng Tư Nhược thì ngồi ở ghế sau, bàn tay nhỏ để trên cửa sổ xe, nước mặt lưng tròng.

Phùng Sùng nhìn thấy dáng vẻ này của con gái, liền hận không thể xông xuống xe, sau đó xé quần áo, làn da bắt đầu chuyển sang màu xanh, thân thể tăng vọt lên máy chục mét, rồi lao vào trong, dùng tay để xé nát con heo ghê tởm kia.

“Cha, trở về thôi…”

Phùng Sùng lập tức khỏi động ô tô: “Đúng rồi, trở về, mặt không thấy tâm không phiền!”

Phùng Tư Nhược phồng má lên: “Sang năm con muốn qua nhà Giang Chu ăn tết.”

“… “

Cha già ôm ngực, chỉ cẩm thấy mình phải đi bệnh viện khám tim.

Haiz, bỏ lỡ chính là bỏ lỡ.

Con gái đã không phải cái tuổi cần cha làm bạn nữa rồi.

“Chuyện sang năm để sang năm nói.”

“Có được không nha…?”

“Cha sẽ giúp con sắp xếp trước…”

……

Gần tết âm lịch.

Phố lớn ngõ nhỏ thành phố Lâm Giang đều treo đầy đèn lồng đỏ.

Bởi vì đêm qua có một trận tuyến lớn, cho nên chung quanh đều là một mảnh trắng xóa, làm cho những màu đỏ vui mừng đó càng nổi bật hơn.

Những người bán hàng rong ở đầu đường cũng trở nên nhiều hơn.

Có người bán pháo, bán cây táo cao ngất, bán nhang bán đèn…

Tiếng hò reo bắt đầu từ sáng sớm, khắp nơi đều có một bầu không khí tết.

Nhất là trung tâm thương mại trong khu trung tâm, người đi dạo phố gần như là kín mít cả con đường.

Không khí khô ráo và lạnh lẽo đánh tới, khiến cho khuôn mặt của những người đi đường đều đỏ bừng.

Nhưng dù là như vậy, cũng không thể che giấu được vẻ hưng phấn của họ khi sắp đến năm mới.

Lúc này, những hàng quán ven đường con bật những bài nhạc quen thuộc.

“Tết tết tết…”

Mà ở một con phố không xa trung tâm thương mại.

Giang Chu chậm rãi đi về phía trước, hắn mặc một chiếc áo lông màu đen vừa dầy vừa nặng, hai tay cho vào trong túi.

Sở Ngữ Vi thì mặc một cái áo lông màu trắng, nàng ngoan ngoãn đi theo sau Giang Chu, trong tay còn cầm một củ khoai nướng nóng hổi.

Thỉnh thoảng lại có những đứa trẻ chạy nhảy ở đầu đường, sau đó sẽ có những tiếng pháo đùng đoàng.

“Dọn kho dọn kho, áo lông chim chỉ nửa giá tiền, mọi người vào xem một chút.”

“Cây táo đây cây táo đây, táo vừa thơm vừa ngọt đây.”

“… “

Chương 321 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!