Giang Chu nghe thấy câu này, lập tức cảm thấy lạnh sống lưng.
Gần năm mới, con gái nhà mình không ở nhà gói sủi cảo, mà chạy qua nhà bạn học nam gói sủi cảo?
Chú Sỡ sẽ không chạy theo rồi bắn nổ đầu chó của mình chứ?
Giang Chu liếc mắt nhìn về phía sau một chút, cũng may là không có ai đuổi theo.
Nhưng mà tính cách của cô bé này quá thẳng rồi.
Nàng thật sự không giỏi suy xét cảm nhận của người khác.
Dường như không nghĩ đến chuyện, cuối năm nàng không ở nhà, lại chạy đến nhà khác để gói sủi cảo, loại hành vi này sẽ làm cho cha mẹ nàng đau lòng.
“Bạn đi từ lúc nào?”
“Vừa mới chạy ra.”
“Được rồi, vậy bạn qua nhà mình đi, nhân tiện mang chai dấm chua này vê luôn.”
Sở Ngữ Vi ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Vậy còn bạn thì sao? Bạn không về nhà cũng mình à?”
Giang Chu ho khan một tiếng: “Mình đi dạo quanh đây một lát, lát nữa sẽ trở về.”
“Ồ, vậy mình đi trước!”
Sở Ngữ Vi cầm chai dấm chua, rồi tiếp tục chạy lon ton về phía nhà Giang Chu.
Mà Giang Chu thì quay người, cất bước đi nhanh đến cửa nhà Sở Ngữ Vi.
Hắn gõ cửa, Trần Uyển Oánh ra mở cửa nhìn thấy Giang Chu thì hơi sững sờ.
“Giang Chu? Sao cháu lại đến đây?”
Giang Chu xắn tay áo lên: “Cuối năm có nhiều việc, nên cháu đến hỗ trợ một chút.”
Mặt Sở Hùng đầy nghi ngờ: “Con bé nhà chú chạy qua nhà cháu gói sủi cảo rồi cơ mà?”
“Ah… đúng thế, cho nên cháu mới đến đây hỗ trợ mà.”
“Hả? Là sao?”
Giang Chu tự nhiên ngồi xuống: “Cháu đã thương lượng với Ngữ Vi trước rồi, vì để tết âm lịch vui vẻ, cho nên liền trao đổi gia đình.”
Sở Hùng nghe thế liền sửng sốt: “Ồ, chính là cháu đến nhà chú, còn Ngữ Vi qua nhà cháu à?”
“Đúng vậy, Ngữ Vi đến nhà cháu hỗ trợ, cháu cũng chạy qua đây gói sủi cảo mà?"
“Ah, không nói sớm, chú còn tưởng cháu đã bắt cóc con gái nhà chú rồi chứ.”
Sắc mặt của Sở Hùng và Trần Uyển Oánh lập tức khá hơn.
Hóa ra không phải con gái không yêu gia đình, mà là đã bàn bạc với Giang Chu trước rồi.
Vừa rồi bọn họ còn thật sự cho rằng con gái đã không thích mình nữa rồi chứ.
Cũng may cũng may, chỉ là hiểu lầm thôi.
“Mẹ, có cái chày cán bột nào to hơn không, con không quen dùng cái này.”
Trần Uyển Oánh bỗng nhiên trợn tròn mắt: “Cháu… cháu vừa mới gọi cô là gì cơ??!!”
Giang Chu ngước mắt lên: “Không phải trao đổi gia đình sao, cháu gọi ngài là mẹ là đúng rồi mà.”
“Ồ ồ, trao đổi gia đinh, đúng rồi, cô quên mất vụ này… Con chờ, để mẹ lấy cho.”
Trần Uyển Oánh đứng lên, đi vào bếp lấy một cái chày cán bột to hơn ra.
Giang Chu nhận lấy, lại nhìn về phía Sở Hùng: “Cha, gần đây công việc thế nào?”
“…”
Tay Sở Hùng không khỏi run lên, cây búa suýt nữa rơi vào bàn chân.
Sao tiếng cha này có vẻ rẻ tiền như vậy nhỉ?
Không chịu nổi, không chịu nổi mà!
Chuyện này thậm chí còn làm cho ông có một loại cảm giác lập tức phải tiễn con gái về nhà chồng vậy.
Cũng không thể nói là quá khó chịu, mà chỉ là thấy ớn lạnh thôi.
Giống như kiểu có một tên con trai chạy vào nhà gọi cha, sau đó liền bắt cóc luôn con gái nhà mình đi vậy.
Không có một người cha có con gái nào mà chịu nổi cái chuyện này cả!
“Giang Chu, hay là cháu cứ gọi chú đi nhé? Được không?”
Giang Chu lập tức khoát tay, biểu thị không đồng ý: “Không được, ngài nghĩ lại mà xem, Ngữ Vi cũng đang gọi cha gọi mẹ ở nhà cháu kìa, nếu cháu không gọi, chẳng phải ngài sẽ thấy thiệt thòi sao?”
Sở Hùng lại đau thắt tim: “Được được được, tùy cháu!”
Lúc này, Trần Uyển Oánh mở miệng: “Giang Chu, cháu cảm thấy Ngữ Vi nhà cô thế nào?”
“Hoat bát đáng yêu, trong sáng tốt bụng, nhất định là được di truyền từ mẹ là ngài rồi.”
“Đứa bé này thật biết nói chuyện nha!”
Giang Chu ho khan một tiếng: “Nhưng cũng có đôi khi rất dũng cảm và ngoan cường, điều này chính là di truyền từ cha rồi.”
Sau khi nghe xong, Sở Hùng liền giơ ngón tay cái lên: “Nói đúng lắm, không sai chút nào.”
“Chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn ra những phẩm chất tốt đẹp này rồi mà.”
“Vậy còn gì nữa không? Cháu nói tiếp đi.”
Cái miệng của Giang Chu, người chết cũng có thể nói thành sống.
Cho nên, chỉ chưa đến năm phút đồng hồ, hai vợ chồng già đã cười vui vẻ đến mức không ngậm được miệng.
Vì vậy, bọn họ tạm thời gác lại ý nghĩ đánh nổ đầu chó của Giang Chu.
Ba người trong nhà vừa làm việc vừa nói chuyện phiếm, bầu không khí rất vui vẻ hòa thuận, thật sự giống như là người một nhà vậy.
Nhưng vừa gói sủi cảo xong, Quách Vĩ liền gọi điện thoại đến, nói Dương Hân gửi một đống gà hầm qua, cậu ta mang sang cho Giang Chu một ít.
Giang Chu trực tiếp bảo Quách Vĩ đi qua nhà Sở Ngữ Vi.
Một lúc lâu sau, Quách Vĩ vội vã chạy đến, trong tay còn ôm một cái hộp to.
Nhưng mà cậu ta rất nghi ngờ, tại sao Giang Chu lại ở chỗ này, tại sao không thấy Sở Ngữ Vi đâu?
Lúc này, Giang Chu mở hộp ra, lấy một nửa đặt lên bàn trà.”
“Cha mẹ, bạn học của con đến, tặng cha mẹ mấy con gà hầm.”
Hai vợ chồng ở trong bếp liền ló đầu ra: “Ồ, là Quách Vĩ đúng không? Khách khí quá rồi, mau ngồi xuống đi.”
Quách Vĩ hết sức choáng váng khi thấy cảnh này.
Cha mẹ?
Cha mẹ ở đâu ra vậy?
Đây rõ ràng là cha mẹ của Sở Ngữ Vi mà?
Con bà nó, dạo này Giang Chu lại cmn nghiên cứu ra trò gì rồi à??!!
“Đại ca.”
Giang Chu nhìn Quách Vĩ: “Sao thế?”
“Có dạy học không? Quỳ học cũng được!”
Lúc này, biểu cảm của Quách Vĩ đã thành kính không gì sánh được.
Chương 324 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]