Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 325: CHƯƠNG 325: SỞ NGỮ VI: XÔNG LÊN, CẦU PHÚ QUÝ TRONG NGUY HIỂM!

Đêm 30 tết.

Lúc này, thành phố Lâm Giang vẫn chưa có quy định buồn chán là cấm đốt pháo.

Cho nên vẫn chưa đến đêm mà những âm thanh đùng đoàng đã vang lên liên tục, pháo hoa bay lên trời, chiếu sáng cả bầu trời đêm.

Giang Chu và Hàn Nhu đứng ở dưới nhà, bắt đầu đốt pháo tép.

Tiếng pháo đùng đoàng liền vang lên, đồng thời một đám trẻ con cũng lao ra khỏi nhà, trong tay đứa nào đứa nấy đều có một que hương, rồi bắt đầu loạn cào cào.

“Đây là cái tết tuyệt vời nhất mà em từng có.”

Hàn Nhu ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, trong mắt tràn đầy ánh sáng.

Giang Chu liếc mắt nhìn nàng một cái: “Bây giờ nói câu này vẫn còn quá sớm.”

“Là sao?”

“Bởi vì tết năm sau chắc chắn sẽ tuyệt vời hơn tết năm nay.”

Hai mắt Hàn Nhu lóng lánh: “Trước đây em luôn cho rằng, tết có thể ăn sủi cảo chính là tốt lắm rồi.”

Giang Chu xoa xoa đầu của nàng: “Hy vọng chúng ta sẽ có cái tết năm sau tốt hơn năm trước.”

“Được rồi, anh chơi tiếp đi, em muốn đi tặng quà cho cha mẹ!”

“Đi thôi, nhớ lấy tiền lì xì cho anh luôn!”

“Biết rồi!”

Hàn Nhu nói xong liền nhảy nhót đi lên nhà.

Giang Chu thì ngồi xổm dưới mắt đất, lại châm vài quả pháo nữa.

Sau tiếng pháo, điện thoại di động trong túi hắn liền vang lên tiếng tinh tinh.

Ảnh chân dung của Phùng Tư Nhược đang không ngừng nhảy lên.

“Chúc mừng năm mới!”

“Chúc mừng năm mới, cô bé sợ xã hội.”

Phùng Tư Nhược gửi một quả boom: “Hôm nay đi hội rước đèn với cha mẹ!”

Giang Chu hơi sững sờ: “Cha của bạn á? Thật hay giả vậy?”

“Ừm, cha muốn đi, nên mình đi cùng bọn họ.”

“Vui vẻ không?”

“Chơi rất vui.”

Khóe miệng Giang Chu cong lên, nở một nụ cười, nhưng trong nụ cười đó lại có vài phần khó hiểu.

Không phải cha của Phùng Tư Nhược chỉ biết làm việc, tranh gia sản thôi sao?

Kiếp trước, khi mình và Phùng Tư Nhược kết hôn, ông cha vợ này chưa từng xuất hiện.

Có người nói, bởi vì ông nội của Phùng Tư Nhược đã hạ lệnh.

Người cắt đứt quan hệ với Phùng gia, tuyệt đối không còn là người của Phùng gia nữa.

Phùng Sùng vì không muốn để Phùng Nhạc bắt được nhước điểm, cho nên thật sự không thèm xuất hiện lần nào.

Bởi vậy, trong lòng Giang Chu, cha của Phùng Tư Nhược tuyệt đối không xứng chức.

Không phải người quan tâm đến gia đình, tình cảm lại bạc bẽo không gì sánh được.

Không ngờ một người như vậy lại có thể dẫn người nhà đi xem hội đèn lồng.

Chẳng lẽ lại có người để cho người này hiểu ra sao? Để cho người này hiểu được tầm quan trọng của người nhà sao?

Không thể nào đâu?

Ngay cả hôn lễ của con gái mà cũng không tham gia, e rằng mười con trâu cũng không kéo được người như vậy quay đầu lại.

Giang Chu đang suy tư, Phùng Tư Nhược lại gửi một quả boom qua.

“Tại sao bạn không nói chuyện?”

“Mình đang nghĩ xem cha bạn là người như thế nào.”

Phùng Tư Nhược gửi vài dấu chấm hỏi: “Bạn muốn gặp ông ấy à?”

Giang Chu nhanh chóng đánh chữ: “Chờ mình có tiền thì sẽ đi gặp ông ấy, rồi sẽ đạp lên bàn của ông ấy, để ông ấy gả bạn cho mình.”

“Hừ!”

“Chúc mừng năm mới.”

Phùng Tư Nhược gửi một icon đáng yêu: “Tiền mừng tuổi đâu?”

Khéo miệng Giang Chu cong lên: “Bạn xem cái tủ màu trắng trong phòng quần áo, nó nằm trong ngăn kéo chứa quần lót đấy.”

Phùng Tư Nhược ngồi trên giường liền trợn tròn mắt lên.

Ngay sau đó, nàng nhảy xuống giường.

Đôi bàn chân nhỏ xỏ vào đôi dép nhung có hình con thỏ, rồi vội vàng chạy vào phòng quần áo.

Sau khi tìm thấy cái tủ màu trắng, nàng liền mở ngăn kéo thứ ba ra.

Bên trong này toàn là quần lót của nàng.

“Không có… không có mà.”

Phùng Tư Nhược phồng má lên, rồi bắt đầu lục tung đống quần lót lên.

Kết quả, liền thấy một cái lì lì rất dày rơi ra.

Có thật này…

Thế mà Giang Chu lại giấu lì xì ở đây từ trước.

Đây là nơi bí mật của con gái mà.

Phùng Tư Nhược dùng hai tay để quạt gió cho mình, nàng cảm thấy gò má của mình đã cháy lên rồi.

Không được không được!

Lần sau không thể để Giang Chu vào đây được.

Phùng Tư Nhược quạt gió một lúc lâu, cuối cùng cũng làm cho mình bình tĩnh lại.

Sau đó, nàng liền mở cái lì xì ra xem, liền thấy một xấp 100 đồng rất dày.

Đếm một chút, vừa đúng 19 ngàn.

Phùng Tư Nhược cầm tiền lì xì chạy về phòng ngủ, cầm điện thoại di động lên.

“Nhiều quá.”

“Một năm 1000, năm nay bạn 19 tuổi, vừa đủ 19 ngàn, đây là bù cho những năm trước, nhưng những năm tháng sau này, mình sẽ đích thân đưa cho bạn.”

Phùng Tư Nhược hừ hừ hai tiếng, tâm trạng lại rất vui vẻ.

Cùng lúc đó, ở Lâm Giang.

Giang Chu đốt hết pháo liền nghe thấy tiếng bước chân.

Hắn quay đầu nhìn qua, liền phát hiện Sở Ngữ Vi ăn cơm tất niên xong liền chạy qua bên nhà bọn họ.

“Giang Chu, bạn đang làm gì thế?”

“Đốt pháo, bạn có muốn chơi không?”

Sở Ngữ Vi sợ hãi mà lùi về sau một bước: “Mình… mình không dám.”

Giang Chu duỗi người: “Bạn muốn qua nhà mình đón giao thừa thật à?”

“Ừm, cha mẹ mình đều đồng ý rồi, còn nói là ngày mai bạn qua chúc tết thì đưa mình về luôn.”

“Thật là phiền phức, hay là mình đưa bạn về luôn bây giờ nhé?”

Sở Ngữ Vi cắn môi: “Mình có thể tự đi về, được không nha?”

Giang Chu vỗ đầu nàng một cái: “Đùa bạn thôi, đi về xem Xuân Vãn nào, đêm này có ‘Không thiếu tiền’ đấy.”

“Ừm!”

Hai người một trước một sau đi lên nhà.

Chương 325 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!