Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 333: CHƯƠNG 333: KHÔNG CÓ CHA VỢ NÀO KHÔNG MUỐN ĐÁNH CON RỂ!

Cùng lúc đó, Giang Chu quay trở về văn phòng ở trường.

Nghiêm Vi Dân vừa gọi điện thoại qua hỏi rồi.

Cái topic trên diễn đàn đó, là có người đã dùng 3000 đồng để mua đề cử lên cao nhất.

Bởi vì nhân viên quản lý không xét duyệt nghiêm túc, cho nên bọn họ không để ý nội dung.

Nhưng khi bọn họ nghe thấy đó là website nhái của Giang Chu, thì lập tức xóa topic đó trong vòng nửa phút.

Hết cách rồi, chuyện này có quan hệ với Giang Chu mà!

Danh tiếng mười bước bẫy một người kia, thật sự là quá kinh người.

Cho nên, Giang Chu còn chưa về đại học Thượng Kinh, người nhận tiền và nhân viên quản lý cao nhất đã chạy đến.

Bọn họ đều là sinh viên năm bốn của đại học Thanh Bắc.

Cả hai đều là nam, cả hai đều đeo kiếng khá dày.

Hai người họ vừa bước vào văn phòng, lập tức khom người 90 độ.

Hàn Nhu và Sở Ngữ Vi đều rất bối rối, cả hai lập tức đứng dậy móc ví ra.

Năm mới rồi, ăn xin cũng không dễ dàng gì.

Còn cúi người 90 độ, đúng là khiến cho người ta đồng tình mà.

Kết quả người ta nói, bọn tôi cũng là sinh viên chứ không phải ăn xin.

Lúc này hai cô bé mới hiểu được, thì ra là có liên quan đến chuyện website nhái kia.

Cùng lúc đó, Giang Chu dừng xe, cất bước đi vào trong.

Hai ông anh kia vừa được mời ngồi xuống, nhìn thấy Giang Chu thì đầu gối liền mềm nhũn, suýt nữa quỳ gối xuống trước bàn trà.

“Hai vị đang làm gì vậy?”

“Tôi…bọn tôi là nhân viên quản lý của diễn đàn khu đại học, đến đây để xin lỗi chuyện website giả mạo kia.”

Giang Chu liếc mắt nhìn hai người: “Không cần xin lỗi.”

Hai người nuốt nước miếng: “Đừng mà, chúng tôi không có 510 ngàn đâu!”

Giang Chu yên lặng một lát: “Nhìn tướng mạo của tôi rât giống người chuyên đi lừa tiền của người khác à?”

Hai người gật đầu.

“Đậu xanh, ý của tôi là, tôi không muốn tiền, nhưng các anh nhất định phải tìm người đó cho tôi.”

“Tìm người? Không có vần đề, chúng tôi đã kiểm tra thông tin đăng ký rồi.”

Giang Chu hơi kinh ngạc: “Nhanh thế à?”

“Dù sao tài khoản trên diễn đàn cũng buộc chặt với thẻ học sinh, cho nên dù không bắt đăng ký đúng tên họ nhưng vẫn rất dễ tìm.”

“Người nào? Trường học nào? Tên là gì?”

Giang Chu vừa nói xong, một ông anh đã móc một tờ giấy ra.

Phía trên là một ID, cùng với thông tin thẻ học sinh.

Đại học Thanh Bắc, sinh viên năm nhất học viện Triết học, Ngô Địch.

Khoan đã, sao cái tên này quen tai thế nhỉ?

Hình như mình cũng biết một người tên là Ngô Địch mà?

Giang Chu mở điện thoại di động ra xem, tìm kiếm trong danh bạ QQ một chút.

Quả nhiên là một người tên là Ngô Địch.

Cậu ta chính là sinh viên mới của đại học Thanh Bắc.

Trước đó, còn suýt bị Lão Mỳ Xào trong phố ẩm thực đánh cho một trận, khi đó mình còn giải vây cho cậu ta, sau đó lại thuê cả phòng cậu ta đi phát tờ rơi một tháng.

Tại sao lại là tên này nhỉ?

Tên này không giống như người hai mặt mà.

Hơn nữa, nhìn thái độ của tên này ở phố ẩm thực, thì có vẻ là một tên nhát gan.

Thế mà cũng dám đối đầu với mình sao?

“Giang Chu, bọn tôi thật sự rất xin lỗi, mong cậu đừng nhíu mày nữa được không?”

“Đúng đúng đúng, chúng tôi nhìn thấy cậu nhíu mày thì thấy hơi hoảng sợ rồi.”

“Rốt cuộc cậu định gài bẫy chúng tôi bao nhiêu tiền, cậu cứ nói thẳng ra đi.”

Giang Chu ngẩng đầu lên, vỗ vai hai người: ‘Đừng sợ, tôi rất thân thiện.”

Hai người nuốt nước miếng: “Vậy…vậy bọn tôi có thể đi về không?”

“Có thể, nhưng tôi không hy vọng có lần thứ hai đâu nhé.”

“Tuyệt đối không có lần thứ hai.”

“Ừm, đi thôi!”

Giang Chu tiễn hai người ra ngoài, sau đó mở QQ lên.

Nếu đã xác nhận được thân phận của người tạo topic, vậy đương nhiên phải hỏi cậu ta một chút rồi.

Nhưng mà đáp án lại khiến Giang Chu rất khó hiểu.

Ngô Địch nói là mình căn bản không động vào diễn đàn khu đại học, còn nói nếu mình thật sự làm như vậy thì sau này sẽ không cứng được nữa.

Dưới lời thề độc như vậy, Giang Chu cũng thấy khá tin tưởng.

Dù sao trước kia hắn cũng dùng tài khoản của Từ Hạo Đông để đi mắng người mà.

Nhưng đăng ký tài khoản trên diễn đàn là cần mật mã.

Ai có thể biết số thẻ học sinh và biết mật mã của Ngô Địch?

“Cậu suy nghĩ lại xem, cậu có cho ai biết mật mã và số thẻ của mình không?”

Ngô Địch trả lời rất dứt khoát: “Không có.”

Giang Chu trầm tư một lát: “Vậy cậu có đăng ký app hoặc trang web nào ngoài mấy trang web của trường học không?”

“Hả?”

“Tôi nghi là, có thể cậu bị lộ thông tin rồi.”

“Tôi từng dùng xe đạp cùng hưởng trong trường học một lần, hình như có bắt nhập mật mã.”

“Xe đạp cùng hưởng?”

“Đúng thế, chính là nó.”

Cái đệch, lại là con mụ ngu xuẩn kia?

Giang Chu thấy hơi mờ mịt và bối rối.

Con mụ kia làm xe đạp cùng hưởng, tự nhiên nhảy ra chơi mình làm gì?!

Chẳng lẽ muốn đi xe đạp cùng hưởng để giao đồ ăn à?

Cmn, sao đột nhiên lại cảm thấy rất thú vị là thế nào nhỉ?

Có điều, đây cũng là một tin tức tốt.

Hắn còn đang lo là tư bản đã nhảy vào cuộc, kết quả lại là một con mụ đau mắt đỏ mà thôi.

Trước kia Tô Nam cũng đã từng nói với mình về ngôi sao khởi nghiệp của đại học Thanh Bắc này rồi.

Tổng kết lại chỉ có bốn chữ, tự cho là đúng.

Người như vậy, nói đến tận trời thì cũng không thành công được.

Cô ta không có tiền để đốt, chơi âm mưu cũng không thắng được mình, loại đối thủ như này, thật sự là quá vô vị.

Chương 333 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!