Giang Chu đứng lên, cầm chìa khóa xe: “Đi thôi, anh vẫn hai người đi khách sạn.”
Sở Ngữ Vi ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Đã giải quyết xong rồi à?”
Giang Chu chần chờ một chút, sau đó gật đầu: “Đã xác định được người làm website giả rồi, coi như giải quyết đi.”
“Vậy trang web giả này phải làm sao, mặc kệ nó à?”
“Anh sẽ nghĩ biện pháp, để cho cô ta biết xã hội này đáng sợ đến mức nào.”
Hàn Nhu nghe thấy câu này, liền vỗ ngực một cái, thở phào một hơi.
Không cần phải nói, chắc chắn là sẽ có người sắp bị gài bẫy cho hộc máu rồi.
Sinh viên cũng thật sự là kỳ lạ, chỉ nhớ ăn chứ không nhớ đánh.
Trước kia Phương Thiên Tài đã bị bẫy cho suýt tự kỷ, thế mà những người này vẫn còn tâm lý cầu may.
Anh trai mình đã khắc mấy chữ phần tử xấu lên mặt rồi kìa!
“Nhu Nhu, sao em lại dùng ánh mắt đó để nhìn anh?”
Hàn Nhu bị dọa cho giật mình: “Không có… không có mà, em đang thưởng thức góc nghiêng thần thánh của anh.”
Khóe miệng Giang Chu không khỏi cong lên: “Thật ra thì nhìn chính diện càng đẹp trai hơn nhìn nghiên, lần sau nhớ phải thưởng thức cho kỹ.”
“Đúng thế đúng thế, nhìn chính diện là cực kỳ đẹp trai.”
Hàn Nhu bất đắc dĩ mà liếc nhìn Sở Ngữ Vi: “Thật không hổ là trong mắt người tình Tây Thi.”
Giang Chu tằng hắng một cái: “Coi như đẹp trai đến long trời lở đất thì cũng không cần nhìn mãi như thế, mau lên xe thôi, anh phải ngủ bù.”
“Được rồi!”
Hai cô bé nghe thấy Giang Chu nói thế liền đứng lên, đi theo hắn lên xe.
Sau trận tuyết, sân trường là một mảnh trắng xóa.
Đại khái là bởi vì không phải dạy học, cho nên trường học cũng chưa dọn tuyết.
Giang Chu lái xe đi ra ngoài, đến một khách sạn gần khu đại học nhất, sau khi xử lý thủ tục xong, ba người liền tách ra, từng người trở về phòng của mình để sắp xếp hành lý.
Giang Chu không có gì để sắp xếp cả, trong túi của hắn chỉ có mấy cái quần đùi.
Cho nên, hắn liền nằm vật ra giường, gọi điện thoại cho Tô Nam nửa tháng không gặp.
Hiện giờ, công ty cần thông báo tuyển dụng thêm nhân viên mới, nếu như không có gì bất ngờ, thì ngày nào cũng phải phỏng vấn.
Chiếu theo lệ cũ, thì ném cho Tô Nam mấy chuyện phiền phức này là thích hợp nhất.
Thậm chí Giang Chu còn cảm thấy, Tô Nam vất vả như vậy, cho dù tham ô một chút cũng không quá đáng chút nào.
“Alo? Ông chủ, anh lại gọi điện thoại cho tôi làm gì?”
“Tôi quan tâm nhân viên tốt nhất của mình thôi, xem cô có buồn chán quá không, hỏi xem cô có nhớ cuộc sống sân trường tuyệt vời không?”
“Ha ha…”
Bởi vì chuyện ‘du lịch bằng tiền của công ty’ lần trước, cho nên Tô Nam lập tức cảnh giác, nàng cảm thấy mình sẽ bị nghiền ép.
Giang lột da này, nói 10 câu thì có 11 câu là giả.
Cái gì mà sân trường tuyệt vời, cái gì mà đi du lịch bằng tiền của công ty… tất cả đều là giả, tất cả những chữ đó chỉ lộ ra một chuyện, đó chính là mau cút về trường để tăng ca.
“Ông chủ, tôi cảm thấy ở nhà thoải mái hơn bất cứ nơi nào khác, cho nên tôi không muốn đến trường, cũng không muốn đi du lịch.”
Khuôn mặt Giang Chu liền sụp xuống, hắn phát hiện ra, quả nhiên một chiêu không thể dùng hai lần: “Cảm giác không tệ, lần sau không cần cảm giác nữa, tôi đặt vé xe lửa cho cô.”
Giọng nói của Tô Nam bắt đầu cao hơn: “Anh làm người đi, kỳ nghỉ đông của tôi, vậy mà tổng thời gian ở nhà không được một tuần.”
“Tiểu Nam nhi, tôi sẽ ghi nhớ tất cả cống hiến của cô với công ty suốt đời.”
“Hừm, quả nhiên là gọi tôi đi làm việc!”
Giang Chu tằng hắng một cái: “Chiều nay nhé, nhớ kỹ phải mang váy lolita qua đấy, tôi sẽ đến ga đón cô.”
Bên kia liền có âm thanh nghiến răng nghiến lợi của Tô Nam: “Tôi muồn giường nằm, giường nằm mềm nhất mềm nhất.”
“Ừm được, tôi sẽ dùng tiền, để cho cô nằm trên người chị gái tiếp viên luôn, nói thật là tôi cũng có ý định đó rồi.”
“Khốn khiếp, cứt chó…”
Giang Chu liền cúp điện thoại trong âm thanh thở phì phò của Tô Nam.
Sau đó, hắn gọi điện thoại cho Cung tổng của iQiyi, hẹn thời gian gặp mặt.
Đồng thời chuẩn bị văn kiện quyền sở hữu nhãn hiệu và hợp đồng đầu tư.
Vạn sự đã sẵn sàng, chỉ thiếu mỗi gió đông.
Phát súng đầu tiên này được bắn ra, cuộc chiến internet cũng sẽ không chậm lại.
Sau đó, hắn lại gọi điện thoại cho Tiết Mạn Ny ở Bắc Hải.
Chi nhánh ở Bắc Hải đã thành lập xong.
Địa chỉ ngay tại tòa nhà tài chính Bắc hải, đối diện phòng làm việc của Chung Di.
Chuyện này có thể thấy vị Chung nữ sĩ kia nói năng chua ngoa nhưng tấm lòng đậu hũ như thế nào.
Thật ra thì bà cũng muốn tìm cơ hội để cải thiện mối quan hệ với con gái, mà Giang Chu bỗng nhiên xuất hiện lại cho bà một cơ hội như vậy.
Nói cách khác, Tiết Mạn Ny biểu hiện càng tốt, Chung nữ sĩ lại càng vui vẻ.
Chung nữ sĩ càng vui vẻ, vậy hạng mục này lại được trợ giúp càng nhiều hơn.
Mặc dù không tiêu tiền của phú bà, nhưng niềm vui khi được bao nuôi vẫn rất rõ ràng.
Cho nên, Giang Chu liền sắp xếp cho Tiết Mạn Ny một nhiệm vụ.
Đó là để nàng kéo Chung Di đi khảo sát tất cả khu ẩm thực trong thành phố Bắc Hải.
Bình thường hai mẹ con không có thời gian ở chung một chỗ, dù sao một người cũng bận rộn làm ăn, một người lại bận rộn tiêu tiền mà.
Lần này đi đến khu ẩm thực, đương nhiên là phải tiện đường ăn bữa cơm, ăn cái gì cũng không quan trọng, quan trọng là…rốt cuộc hai người cũng tìm được cảm giác của một gia đình.
Chương 334 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]