Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 335: CHƯƠNG 335: KHÔNG CÓ CHA VỢ NÀO KHÔNG MUỐN ĐÁNH CON RỂ! (3)

Giang Chu cúp điện thoại, liền cảm thấy khắp người mình đang tỏa ra những ánh sáng thần thánh.

Sau này không có việc làm, liền đi làm người hòa giải gia đình, huấn luyện các thiếu nữ nhà giàu, vậy cũng có thể sống rồi.

Giang Chu bắt đầu ảo tưởng.

Có điều… nhắc đến thiếu nữ nhà giàu.

Trước đó hắn đã nói với Phùng Tư Nhược chuyện về trường sớm, vì sao gần đây không thấy cô bé này nói đến chuyện này nhỉ?

Cùng lúc đó, cửa vào đường cao tốc thành phố Thượng Kinh.

Phùng Sùng cố gắng lắm mới lái vào được khu nội thành, rốt cuộc không nhịn được àm thở phào một hơi.

Mấy năm nay, ông ngồi xe quen rồi, kỹ thuật lái xe đã không còn mấy, nhưng từ khi bị con heo Giang Chu kia nói cho một trận, thì ông cũng cảm thấy trước kia mình không xứng chức thật.

Cho nên bây giờ, ông định sẽ tự tay làm tất cả những chuyện có dính dáng đến con gái mình.

Lần này, Phùng Tư Nhược muốn trở về trường sớm, ông trực tiếp làm tài xế đặc biệt của con gái luôn.

“Con gái, trường học còn chưa vào học, con ở khách sạn một mình mà không sợ à?”

“Không sợ, Giang Chu cũng ở khách sạn.”

Phùng Sùng trợn tròn mắt lên, lập tức muốn quay đầu xe: “Tên đó dám? Bằng không cha sẽ lột da tên đó xuống để làm đàn tranh.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phùng Tư Nhược tràn đầy mờ mịt: “Vì…vì sao nha?”

“Con là một cô gái, làm sao có thể ở chung khách sạn với tên đó được?!”

“Ồ… mỗi người một phòng mà.”

“Ồ, hóa ra là vậy…”

Phùng Sùng lau mồ hôi, nhưng trong lòng vẫn rất khó chịu.

không đánh Giang Chu một lần thì ông thật sự không tiêu được mối hận trong lòng này.

Có người cha vợ nào mà không muốn đánh con rể một trận chứ?

Truyệt đối là là như vậy!

Đúng lúc này, hai mắt đang nhìn ra ngoài của Phùng Tư Nhược bỗng nhiên sáng lên.

“Cha, dừng lại.”

Phùng Sùng lập tức đạp phanh xe, dừng xe ở ven đường.

“Làm sao vậy?”

“Chờ con một lát.”

Phùng Tư Nhược mở cửa xe, chạy về phía một quán mì ở ven đường.

Quán mỳ Vui Vẻ.

Thông báo tuyển dụng nữ nhân viên phục vụ.

Tiền lương 2000 – 3000 đồng.

Điện thoại liên lạc 136 xxx 285.

“Hừm…”

Phùng Tư Nhược liền chép một hàng chữ vào cuốn sổ tay của mình.

Nhưng nàng cũng không lên xe, mà lại đi đến quán trà ở bên cạnh.

Nhưng không phải nàng muốn uống trà.

Thông báo tuyển dụng người pha trà.

Tiền lương 3000 – 3500.

Điện thoại liên lạc: 183 xxx 201.

“Hình như cái này cao hơn một chút.”

Phùng Tư Nhược tập trung chép lại, thỉnh thoảng lại chớp chớp mắt, hàng lông mi dài và cao kia khẽ run lên.

Mặc dù ánh nắng hôm nay không tệ, nhưng không khí vẫn lạnh như cũ.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đã hơi đỏ vì lạnh rồi, nhìn nó giống như một trái anh đào chín mọng vậy.

Phùng Sùng ở trên xe nhìn con gái mình, lại không hiểu chuyện gì.

Dạo này con bé này rất hay dừng lại ở mấy quan ven đường, lần trước đi hội rước đèn lồng cũng vậy.

Ban đầu Phùng Sùng còn cho rằng con gái mình chỉ tò mò với những thứ mới lạ, nhưng bây giờ nghĩ lại thì cảm thấy không đúng.

“Tư Nhược, con đang làm gì vậy?”

Phùng Tư Nhược lên xe, nhét cuốn sổ nhỏ vào túi: “Đây là bí mật.”

Phùng Sùng lập tức bịt kín ngực.

Bí mật, trời ạ, chữ này quá tàn khốc.

Áo bông nhỏ nhà mình đã có bí mật riêng rồi.

Không cần hỏi, nhất định là bí mật có liên quan đến Giang Chu rồi.

Đúng là con gái lớn không dùng được mà.

Áo bông nhỏ nhà mình, cuối cùng cũng mặc lên người khác.

Phùng Sùng thở dài, bắt đầu lái xe về phía khu đại học.

Những con đường hai bên càng ngày càng quen thuộc với Phùng Tư Nhược.

Vì vậy, hai mắt nàng liền sáng lên, lấp lánh giống như kim cương.

Cùng lúc đó, trong phòng 208 của khách sạn Lục Phong.

Giang Chu chậm rãi tỉnh lại, vặn chai nước suối trên đầu giường ra.

Hăn vừa mơ mơ màng màng rồi ngủ gật.

Sau đó liền bị tin nhắn của Phùng Tư Nhược đánh thức.

“Mình ra khỏi đường cao tốc rồi!”

Giang Chu xem tin nhắn xong liền duỗi người, lại vỗ miệng một cái.

Nước suối dỏm này căn bản không so được với nước suối nông nghiệp.

Giang Chu quét mắt nhìn qua bảng giá trên đầu giường.

Cmn, một chai nước mà 10 đồng?

Đây là ăn cướp à?

Giang Chu trực tiếp ném nửa chai nước còn lại vào thùng rác, mặc quần áo rồi đi ra ngoài.

Rất nhanh, một chiếc Maybach màu đen đã lái đến trước cửa khách sạn.

Chiếc xe này chính là chiếc xe Giang Chu từng lái khi ở Bắc Hải.

Dù nào lần này đến Thượng Kinh cũng không phải vì công việc, mà chiếc Bentley kia lại quá dài, đối với một người lâu không lái xe như Phùng Sùng mà nói thì rất khó lái.

Cho nên ông liền lái chiếc Maybach này.

Cùng lúc đó, Giang Chu mặc quần áo tử tế liền đi xuống dưới.

Phùng Tư Nhược đang đưa lưng về phía cửa khách sạn, nhìn Phùng Sùng chuyển hành lý xuống.

Vì vậy, Giang Chu lặng lẽ tiến lại gần nàng, rồi trực tiếp ông nàng lên xoay một vòng.

Cảm giác chóng mặt bất ngờ này khiến cho Phùng Tư Nhược trợn tròn mặt, lại giật nảy mình.

Vì vậy, nàng vội vàng quay đầu lại, mãi cho đến khi nhìn thấy mặt Giang Chu, thì nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

Chương 335 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!