“Giang… Giang Chu …”
Giang Chu xoa xoa mặt của nàng: “Có mệt không?”
“Bình thường…”
Phùng Tư Nhược nhỏ giọng trả lời một câu, sau đó lại khẩn trương mà liếc nhìn cha mình.
Giờ phút này, ánh mắt của Phùng Sùng sắc bén như kiếm, dường như có thể xuyên thủng xương sọ.
Hả?
Giang Chu cảm thấy sống lưng lạnh toát, chuyện gì thế nhỉ?
Tại sao mình lại có cảm giác như khi đối mặt với chú Sở nhủ?
Vì vậy, Giang Chu liền quay đầu lại, lập tức nhìn thấy Phùng Sùng đang xách hành lý.
“Ủa? Ông anh, là ông anh đấy à!”
Phùng Sùng hơi sững sờ, lại nhớ ra là Giang Chu vẫn tưởng mình là tài xế: “Ừm, là tôi.”
Giang Chu rút mấy tờ tiền mặt ra: “Làm phiền ông anh đưa Tư Nhược đến đây, coi như mời ông anh uống trà.”
“Mời tôi uống trà?”
Khóe miệng Phùng Sùng co quắp một cái.
Tên này cmn đang nói đùa với cha vợ à?
“Không uống.”
“Vậy đưa cho ông anh thêm 500, ông anh về Bắc Hải ăn bữa thịnh soạn đi.”
Phùng Sùng yên lặng một lát, đột nhiên cảm thấy tình cảnh này rất quỷ dị.
Bản thân mình đưa con gái trở về trường, sau đó có một tên khốn khiếp nhảy ra, muốn đưa con gái mình đi.
Chuyện này còn chưa tính, còn cmn kín đáo nhét tiền cho mình.
Mình là người bán con gái à?
“Cất tiền của cậu đi!”
Giang Chu hơi sửng sốt một chút.
Khá lắm, quy củ Phùng gia nghiêm ngặt thật đấy.
Ngay cả tài xế cũng hiểu quy củ như vậy, đúng là hiếm thấy mà.
Quả nhiên, đây mới là khí chất của gia tộc lớn, đúng không?
Giang Chu ho khan một tiếng: “Nếu vậy thì… ngài có thể đi rồi, còn lại giao cho tôi là được.”
“…”
Phùng Sùng siết chặt nắm đấm.
Lòng thầm nói, tại sao mình muốn bóp chết tên này thế không biết?
“Không cần cậu, tôi muốn… muốn mang lên cho đại tiểu thư.”
“Vậy thì quá phiền phức, có tôi chiếu cố Tư Nhược là đủ rồi.”
Hai nắm đấm của Phùng Sùng vẫn chưa thả ra: “Tôi nói là sẽ mang lên là sẽ mang lên, đây là trách nhiệm của tôi.”
Giang Chu giật mình một cái, thầm nói, đây cmn cũng là quy củ của gia tộc lớn à?
Mấy gia tộc lớn này đúng là ăn no không có chuyện gì làm mà.
Có một cái rương hành lý thôi mà!
Giang Chu cũng không kiên trì nữa, liền muốn kéo tay Phùng Tư Nhược đi lên trên.
Lúc này, Phùng ngốc nghếch nhà chúng ta đã ngây người tại chỗ, nàng cảm thấy hết sức mờ mịt với tất cả chuyện trước mặt mình.
Từ xưa đến này, nàng thật sự không giỏi chuyện giao lưu và giao tế xã hội.
Nàng chi ngơ ngơ ngác ngác mà nhìn cha mình và Giang Chu, suy nghĩ một lúc lâu mà vẫn không nghĩ rõ ràng.
Bởi vì trong trí nhớ của nàng, cha và Giang Chu không quen biết nhau mới đúng.
“Chờ đã, tôi đổi ý rồi!” Phùng Sùng nhìn Giang Chu kéo tay con gái mình thì hai mắt phun lửa: “Tên nhóc thối, cậu cầm hành lý đi.”
Giang Chu chậc một tiếng: “Ông anh, đổi đến đổi lui mà không mệt à?”
“Cậu vừa mới gọi tôi là gì cơ?!!”
“Ông anh, không thì gọi là gì? Gọi là cha à?”
Giang Chu rất thỏa mãn với câu nói đùa của mình, hắn căn bản không ngờ mình đã đối mặt với cha vợ hai lần, lại còn gọi cha vợ là ông anh nữa, nếu Quách Vĩ mà biết cái chiến tích này của hắn, khẳng định sẽ đòi quỳ học!
Phùng Sùng âm thầm chửi thề vài câu, ánh mắt lấp lóe.
“Thôi quên đi, đi lên trước rồi nói!”
“Đi thôi, mình đã lấy phòng cho bạn rồi!”
Giang Chu nói xong, ba người liền đi lên phòng của Phùng Tư Nhược.
Vì sợ Phùng Tư Nhược cảm thấy lạnh, nên Giang Chu đã mở điều hòa trong phòng từ trước.
Vì vậy, vừa bước vào căn phòng ấm áp, bầu không khí ngột ngạt khó hiểu kia cũng trở nên hòa hoàn hơn.
Lúc này, ba người trong phòng bắt đầu mắt lớn trừng mắt nhỏ.
Phùng Tư Nhược là không hiểu tình hình đang diễn ra ở đây, cho nên nàng vừa xấu hổ lại vừa mờ mịt.
Mà Giang Chu thì cảm thấy người tài xế này quá không hiểu chuyện.
Đã đưa đại tiểu thư đến nơi rồi, theo lý mà nói thì phải trở về mới đúng, một cái bóng đèn 40 50 tuổi, không thấy quá chói mắt à?
Mà Phùng Sùng thì hung hăng nhìn chằm chằm vào Giang Chu.
Con gái mình đã vào phòng, tên khốn này còn ở chỗ này làm gì?
Ông đây cũng từng trẻ tuổi, đừng tưởng là ông đây không biết tên nhãi nhà cậu đang nghĩ gì.
“Khụ khụ, trời không còn sớm nữa.”
Giang Chu lập tức đứng lên: “Tốt, tôi tiễn ngài xuống dưới.”
“Ai, cậu…”
Phùng Sùng còn chưa kịp phản ứng, đã bị Giang Chu kéo ra ngoài.
Ủa ủa ủa?
Câu trời không còn sớm là cmn tôi nói với cậu mà!
Đúng lúc này, Giang Chu lại lặng lẽ nhét tiền vào trong túi của Phùng Sùng, chẳng qua là lần này dày hơn lúc này nhiều.
“Ông anh, giúp tôi một việc.”
Phùng Sùng liếc mắt nhìn Giang Chu: “Giúp cậu làm gì?”
Giang Chu ho khan một tiếng: “Giúp tôi mua vài thứ đưa cho cha của Tư Nhược, nhưng đừng nói là tôi tặng.”
“Vì sao?”
“Không phải ông ấy dẫn Tư Nhược ra ngoài chơi sao, cho nên thưởng cho ông ấy.”
Phùng Sùng hơi ngẩn ra.
Mình mang con gái ra ngoài chơi là thiên kinh địa nghĩa, lại còn cần tên nhãi này thưởng cho?
“Ông anh, đi thôi.”
“Ông anh, tạm biệt.”
“Lần sau đến Thượng Kinh, tôi mời ông anh uống rượu!”
Giang Chu mở miệng ngậm miệng đều là ông anh, lại cười híp mắt mà đuổi cha vợ mình ra khỏi cửa khách sạn.
Chương 336 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]