Phùng Sùng tràn đầy buồn bực mà lái xe trở về.
Mà Giang Chu thì vui vẻ vẫy tay chào, cũng không biết tình mạng của mình từng như ngàn cân treo sợi tóc.
Trong khi hắn quay lại khách sạn, Tô Nam bỗng nhiên gọi điện thoại đến.
“Giang Chu, tôi lại bị anh gài bẫy, thế mà anh lại để tôi ngồi ghế cứng.”
Giang Chu mua chai nước ở máy bán hàng tự động: “Hết cách rồi, tết nhất nên rất khó mua vé.”
Tô Nam ép buộc mình phải tỉnh táo: “Anh có biết những người ngồi ở ghế cứng này là hạng người gì không?”
“Cái này thì tôi biết.”
“Váy lolita mà bị trộm thì không liên quan gì với tôi đâu nhé.”
“Thăng lên vé nằm, lập tức thăng lên vé nằm, tôi trả tiền.”
Giang Chu cúp điện thoại, tâm trạng có chút buồn bực.
Vốn muốn gõ Tiểu Nam nhi một chút vì thái độ không tôn kính của nàng, không ngờ lại bị nàng gõ lại.
Làm một nhà tư bản có tình cảm thật là quá mệt mỏi.
Giang Chu trở về khách sạn, đi đến phòng của Phùng Tư Nhược.
Cô bé này đã cởi áo khoác và giày ra, đang ngồi bên mép giường mà đung đưa bàn chân nhỏ, hai mắt thì nhìn chằm chằm vào quyển sổ nhỏ của mình.
Nàng vừa nghe thấy tiếng mở cửa, liền luống cuống giấu quyển sổ nhỏ vào dưới gối.
“Ăn cơm chưa?”
Phùng Tư Nhược gật đầu, lại móc túi lấy một viên kẹo cho Giang Chu.
Sau đó, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn hắn.
Giang Chu nhận kéo, bóc vỏ rồi nhét vào miệng, bỗng nhiên chú y đến thứ rơi ra từ trong túi của nàng, chắc là do lúc nàng lấy kẹo không cẩn thận bị rơi ra.
“Đây là thứ gì mà xanh xanh đỏ đỏ thế này?”
Giang Chu đưa tay cầm lên xem, phát hiện ra là một tờ rơi: “Ủa? Sao lại nhiều tờ rơi thế này?”
Phùng Tư Nhược vội vàng cướp tờ rơi về: “Không có, mình thuận tay nhé vào túi thôi.”
“Vậy sao? Nào, nhìn vào mắt mình.”
“Không … không muốn!”
“Không nhìn chứng tỏ bạn đang chột dạ.”
“Mình không chột dạ…!”
“Vậy ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt mình, để cho mình nhìn ánh mắt của bạn.”
Phùng Tư Nhược hít sâu một hơi, quyết định cố gắng nhìn một cái.
Sau đó, nàng ngước đôi mắt long lanh lên, nhìn thẳng vào Giang Chu.
Giang Chu cảm giác nửa năm nay mình đã có tiến bộ, ít nhất thì sẽ không khẩn trương khi đối mặt với Giang Chu.
Nhưng mà Giang Chu căn bản không nhìn vào mắt nàng, mà bẹp một ngụm lên mặt nàng.
“Mình tin bạn không dám gạt mình, cứ vậy đi!”
“Chậc, đúng là rất thơm, có một loại mùi vị trong trí nhớ.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phùng Tư Nhược lập tức đỏ lên, hai mặt trợn tròn xoe.
Bị… bị… bị hôn rồi!
Không không không!
Tại sao lại như vậy?
Rõ ràng là nhìn ánh mắt để kiểm tra xem có nói dối hay không mà.
Rõ ràng đã nói ôm xong thì phải thủ vững phòng tuyến tiếp theo mà.
Mặc dù không phải hôn môi, nhưng hôn vào má cũng là hon mà!
Phùng Tư Nhược hoảng hốt cúi đầu nhìn chăn.
Phòng tuyến đâu?
Phòng tuyến của mình rơi ở đâu rồi?
“Tìm cái gì thế?”
“Không… không tìm gì cả.”
“Được rồi, nghỉ ngơi một chút đi, lát nữa mình sẽ dẫn mọi người đi ăn cơm.”
Giang Chu đứng lên, đi ra khỏi phòng rồi đóng cửa lại.
Một màn này bị Sở Ngữ Vi đi mua nước nhìn thấy.
Vừa rồi nàng cũng uống nước giá trên trời của khách sạn, đúng là rất khó uống, cho nên liền đi siêu thị mua một thùng nước suối về.
Tổng cộng có 12 chai, tất cả đều do nàng bê về.
Nhưng mà Sở Ngữ Vi biết Giang Chu ở phòng nào, cho nên mới cảm thấy kỳ lạ.
“Bạn… phòng của bạn ở đối diện cơ mà?”
“Đúng thế, nhưng mình cũng thuê cả phòng này.”
Sở Ngữ Vi hơi sững sờ: “Bên trong là ai vậy?”
Giang Chu duỗi người: “Bạn vào xem chẳng phải sẽ biết sao?”
“Vậy mình đi xem!”
“Đi thôi đi thôi, mình trở về phòng ngủ bù đây.”
Sau khi Giang Chu đóng cửa phòng đối diện lại. Sở Ngữ Vi thả thùng nước xuống, gõ cửa phòng trước mặt.
Rất nhanh, bên trong liền có tiếng bước chân truyền ra, cửa mở ra, hai cô bé đối diện với nhau.
“Bạn Phùng?”
“Bạn… bạn Sở.”
Hai người đã từng gặp nhau trong buổi tối ăn lẩu ở văn phòng, lần này lại gặp mặt khiến cho hai người đều hơi kinh ngạc.
Bởi vì, dù sao lần trước cũng là một ngày lễ, gọi bàn bè đến ăn cơm cũng là chuyện bình thường, nhưng lần này thì lại khác.
Vừa mới qua tết xong, lại không phải ngày gì đặc biệt.
Có thể mọi người còn đang đắm chìm trong cảm giác hạnh phúc và an toàn khi trở về nhà.
Nếu như không phải Giang Chu có việc cần làm, thì các nàng cũng sẽ không trở về trường sớm như vậy.
Mà chịu về trường sớm như vậy vì môt người, ý nghĩa của chuyện này đã rất rõ ràng rồi.
Nghe nói trước kia có một học sinh, xin trường học rút ngắn kỳ nghỉ đông lại để được gặp bạn gái sớm hơn, nhưng không được phê chuẩn. Mười năm sau, người này trở về trường học làm hiệu trưởng.
Từ đó về sau, trường học này liền trở thành trường học có số ngày nghỉ ít nhất toàn quốc.
Cmn, loại hành động này thật sự là giết người tru tâm đối với đám chó FA mà.
Không có đối tượng? Vậy cũng phải cmn trở lại trường mà nhìn đi!
Quả thật là giết người tru tâm mà!
Cùng lúc đó, trong và ngoài phòng đều yên lặng…
“…” Phùng Tư Nhược thấy hơi khẩn trương.
Sở Ngữ Vi cũng mạnh hơn Phùng Tư Nhược là bao.
Phùng Tư Nhược liền móc một viên kẹo hoa quả trong túi ra, rồi đưa cho Sở Ngữ Vi: “Cho… cho bạn kẹo.”
Sở Ngữ Vi cầm kẹp, sau đó mở thùng nước suối ra: “Bạn cho mình kẹo, mình cho bạn nước.”
“Cảm ơn.”
“Vậy mình đi chia nước trước, rồi sẽ trở lại tìm bạn chơi!”
Phùng Tư Nhược khoát tay: “Vậy mình sẽ không khóa cửa.”
Sở Ngữ Vi gật đầu: “Mình sẽ quay lại ngay.”
Chương 337 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]