Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 338: CHƯƠNG 338: PHIM TRUYỀN HÌNH CŨNG KHÔNG DÁM QUAY NHƯ VẬY! (2)

Cộc cộc cộc, tiếng bước chân vang lên.

Sở Ngữ Vi chạy về phòng của mình trước, nhưng sau khi nàng đóng cửa lại thì bỗng nhiên yên lặng.

Nàng nhớ rằng, trước khi lên đại học Giang Chu đã nói là có một cô gái đang chờ hắn ở đại học Thượng Kinh.

Hiện giờ xem ra, cô gái đó chính là Phùng Tư Nhược.

Đúng là Phùng Tư Nhược rất xinh đẹp, nhưng mà mình cũng không kém mà!

Ngoại trừ…

Sở Ngữ Vi cúi đầu nhìn thoáng qua một chút, liền cảm thấy nhụt chí.

Xem ra những gì Giang Chu nhắc nhở là đúng, quá nhỏ.

Sở Ngữ Vi cổ vũ bản thân mình một chút, liền ôm ba chai nước qua phòng Hàn Nhu.

Một thùng có 12 chai, vốn là 3 người mỗi người 4 chai, hiện giờ biến thành 4 người mỗi người 3 chai.

Nhưng tại sao xưởng sản xuất lại biết chuyện này nhỉ?

Thế mà lại có thể phân chia đều như vậy, thật là khó tin nha.

Chẳng lẽ đây chính cái gọi: Nơi sâu xa tự có thiên ý?

“Chị Hàn Nhu, em vừa chạy xuống mua nước, đây là của chị.”

Hàn Nhu đi dép ra mở cửa: “Trong khách sạn thật sự quá nhàm chán, em vào trò chuyện với chị đi.”

Sở Ngữ Vi đưa nước cho Hàn Nhu: “Em đi tìm bạn Phùng trước, sau đó lẽ dẫn cô ấy đi tìm chị chơi.”

“Phùng…”

Hàn Nhu trợn tròn mắt nhìn bóng lưng của Sở Ngữ Vi.

Bạn Phùng chính là Phùng Tư Nhược, chuyện này không có gì phải nghi ngờ cả.

Nhưng mà tại sao Phùng Tư Nhược lại cũng về trường sớm như vậy?

Ông anh mình lại giở trò mèo gì đây?

Chẳng lẽ ông anh mình không biết hai cô bé này đều thích anh ấy sao?

Còn một tuần nữa mới vào học, ông anh mình muốn sống chung với cả hai cô bé này sao?

Wow wow, phim truyền hình cũng không dám quay như vậy nha.

Cùng lúc đó, trong phòng của Phùng Tư Nhược.

Nàng đang ngồi trên giường, kinh ngạc nhìn ba chai nước trước mắt.

Nàng cảm thấy cô gái vừa rồi rất xinh đẹp, dường như còn hoạt bát hơn mình rất nhiều.

Phùng Tư Nhược nghĩ đến đây liền nhảy xuống giường, xỏ dép vào rồi mở hành lý của mình ra.

Tặng một món quà gì đó thì sẽ trở thành bạn, đúng không?

“Thành, rốt cuộc anh cũng đến rồi?”

“Yến Diệp, em đang làm gì ở đây?”

“Em chờ anh, em sẽ không tặng anh cho thế giới này.”

“Yến Diệp, xin lỗi…”

“Là em, là em đến trước, rõ ràng là em đến trước… Thích anh trước, tỏ tình trước, tất cả đều là em đến trước…!”

Giang Chu nằm trên giường, cau mày xem ti vi.

Ngu xuẩn, cặn bã nam!

Tên khốn nạt này bị chém đầu cũng là đáng đời!

Cmn, không kết hôn thì tán tỉnh người ta làm gì!

Nếu như mình gặp được một người như tên này ở trong hiện thực, chắc chắn sẽ phải xông vào đá cho mấy phát!

Giang Chu đường đường chính chính, ngay thẳng tự nhiên mà ngồi dậy uống một ngụm nước.

Cùng lúc đó, Hàn Nhu liếc mắt nhìn anh trai mình.

“Anh, anh xem cảnh này mà thật sự không thấy đỏ mặt à?”

Giang Chu hơi ngẩn ra: “Nội dung này cũng chưa đến mức 18+ mà?”

Hàn Nhu cắn răng: “Em nói là, anh không cảm thấy nhân vật chính rất giống với người nào đó sao?”

“Hả? Là ai bắt nạt Yến Diệp đáng yêu của anh, anh giết chết tên đó!”

“Được rồi, coi như em chưa nói gì.”

Giang Chu gật đầu hài lòng, cầm chìa khóa xe lên rồi đi ra ngoài: “Nhu Nhu, em tìm một nhà hàng đi, rồi dẫn hai người bọn họ đi trước, anh đi sân bay đón Tô Nam.”

Hàn Nhu khẽ thở dài một cái: “Được rồi, xem ra em chính là một công cụ biết đi.”

“Nào có chứ, em chính là em gái dễ thương nhất của anh.”

“Anh thử thề xem, xem có sét đánh vào anh không!”

Giang Chu không để ý đến nàng, hắn lái xe rời khỏi khách sạn.

Sau khi đến ga tàu thì đã là chạng vạng tối, quê của Tô Nam không có máy bay đến Thượng Kinh, cho nên nàng đi đi lại lại rất tốn thời gian.

Bởi vậy, khi Tô Nam vừa nhìn thấy Giang Chu, mặt nàng liền đầy vẻ bất mãn.

“Đây là tư nghiệp của công ty đó, tối nay cô xem qua đi.”

Tô Nam cầm văn kiện lên xem: “Iqiyi, là cái gì?”

Giang Chu liếc mắt nhìn: “Nghỉ lễ quốc khánh năm ngoái buồn chán quá, cho nên tôi đã đăng ký bản quyền mấy thương hiệu, đúng lúc lại có người muốn mua.”

“Mua nhãn hiệu? Vậy vì sao phía sau còn có một bản hiệp nghị đầu tư?”

“Tôi đã nói rồi còn gì? Tôi muốn rút một bộ phận tinh lực để đi đâu tư.”

“Anh muốn đầu tư cho Website này à?”

Giang Chu gật đầu: “Internet sẽ phát triển vượt qua sự tưởng tượng của cô, mà kiếm nhiều nhất trong này chính là ngành giải trí.”

Tô Nam nghe thấy chuyện này thì có chút hứng thú: “Vậy tôi không làm phú bà nữa, tôi muốn làm người đứng đầu ngành giải trí.”

“Vị trí này đã bị Doãn Thư Nhã chiếm rồi, cô vẫn làm phó tổng cho tôi đi.”

“Vậy bên phía Doãn Thư Nhã còn thiếu người không? Tôi đi làm phó tổng cho cô ấy.”

Giang Chu khẽ nhíu mày: “Tiểu Nam nhi, tôi cảm thấy mình đối xử với cô không tệ mà.”

Tô Nam cười nhạo một tiếng: “Đó là bởi vì da mặt của anh quá dầy.”

“Được rồi, đừng lảm nhảm, trở về chuyện chính đi.”

“Còn làm việc?”

Giang Chu ho khan một tiếng: “Tôi đã thuê một văn phòng ở gần Quốc Mậu.”

Tô Nam gật đầu: “Cho nên?”

“Tôi dự định tuyển thêm một nhóm người, phụ trách công ty đầu tư Chu Tinh, sau đó sẽ nhập hạng mục vào công ty luôn.”

“Vậy những nhân viên trong trường học phải làm sao bây giờ?”

Chương 338 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!