Giang Chu mở đèn xi nhan, rẽ trái: “Trường học vẫn là văn phòng chính của hạng mục này, có điều tôi sẽ sàng chọn một bộ phận tầng quản lý vào công ty.”
“Giống như công ty chính và công ty con trong phim truyền hình à?”
“Cô hiểu như vậy cũng được.”
Tô Nam nghe đến đó, tâm trạng liền hơi kích động.
Nàng cũng có loại cảm giác này trong bữa lẩu tết tây.
Bởi vì nàng lấy được hộp danh thiếp, từ một người làm thêm trở thành một phó tổng.
Mà bây giờ Giang Chu đã thuê phòng làm việc, lại muốn tuyển nhân viên, chứng tỏ chức phó tổng này của nàng đã thành chính thức rồi.
“Cho nên anh muốn tôi làm gì?”
“Khi tôi ở đó, hai người chúng ta cũng phỏng vấn.”
Tô Nam gật đầu.
Phó tổng phỏng vấn nhân viên mới cũng là chuyện bình thường, dù sao nàng cũng là tầng quản lý mà.
“Vậy khi không có anh ở đó thì sao?”
“Khi tôi không có mặt, cô liền phỏng vấn thay tôi.”
“Đó không phải là ngày nào cũng phỏng vấn sao, anh nói thẳng luôn không được à?”
Giang Chu nhe răng cười: “Tôi nói thế sợ cô không chấp nhận.”
Tô Nam căn bản không tin tưởng: “Trước kia anh nghiền ép tôi nhiều như vậy mà cũng có thấy ngại đâu.”
“Được rồi, đừng nói nhảm nữa, dù sao tôi cũng là ông chủ của cô mà.”
“Đúng thế, anh còn là ân khách khi tôi nhảy múa khiêu vũ nữa, đúng không?”
“… … .”
Khóe miệng Giang Chu co quắp một trận, có chút cảm giác á khẩu không trả lời nổi.
Đàn ông cmn không nên xem nhảy múa khiêu vũ à?
Từ bỏ, nhất định phải từ cmn bỏ.
Bằng không thì phải bồi dưỡng Phùng Tư Nhược, để cho nàng học khiêu vũ.
Sau này tuyệt đối không thể để Tô Nam lấy thêm tiền của mình!
Rất nhanh, Giang Chu liền lái xe vào nhà hàng mà Hàn Nhu đã tìm được.
Đây coi như là năm người lại tụ tập một lần nữa sau tết nguyên đán, chỉ là thiếu Hoàng Kỳ.
Mọi người uống vài chém rồi trở lại khách sạn.
Bây giờ Sở Ngữ Vi và Phùng Tư Nhược đã bắt đầu chị chị em em rồi.
Một người nói bạn thật xinh đẹp, một người nói bạn cũng thế.
Một người nói ánh mắt của bạn quá đẹp, một người nói bạn cũng vậy.
Một người nói da của bạn quá tốt, một người nói bạn cũng thế.
Cho nên nói tình hữu nghị của con gái vẫn rất đơn giản.
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng rực rỡ.
Giang Chu lấy bộ tây trang đã mua để tham gia đại hội đầu tư lần trước trong ký túc xá ra.
Sau đó ăn mặc chỉnh tề, dẫn Tô Nam đi lên xe.
Hắn đã hẹn với Cung tổng của iQiyi rồi.
10 giờ sáng, trong một quán Starbucks ở đường Thủy Nhai.
Thật ra thì bây giờ iQiyi vẫn chưa có cái gì cả, nó vẫn chỉ dừng lại ở một sáng kiến và khái niệm mà thôi.
Không khác gì với trang web của Giang Chu nửa năm trước cả.
Theo đạo lý mà nói, tên trang web đặt thế nào cũng được, nhưng Cung Dư lại là một người rất mê tín.
Anh ta luôn cảm thấy cái tên iQiyi này rất hợp với bát tự của mình, cho nên mới hy vọng có thể mua được nhãn hiệu từ trong tay Giang Chu.
Dĩ nhiên, hiện giờ anh ta cũng không có bao nhiêu quỹ gây dựng sự nghiệp, nếu như quá đắt thì anh ta nhất định sẽ bỏ cuộc.
Nhưng ít ra cũng phải trò chuyện trước đã, đúng không?
Chẳng may người ta không đòi bao nhiêu tiền, vậy chẳng phải thuận lý thành chương rồi sao?
Cung Dư luôn cố gắng suy nghĩ đến chiều hướng tốt.
Dù cuối cùng không chiếm được nhãn hiệu này, cũng có thể kết giao bạn bè mà.
Dù sao anh ta cũng đã điều tra thân phận của Giang Chu rồi, người sáng lập của trang web MonNgon.com.
Chỉ dùng thời gian nửa năm đã đem nghiệp vụ bao trùm toàn bộ Thượng Kinh, người này chính là một kỳ tài kinh doanh, nói không chừng còn có thể cho mình một ít hướng dẫn và kiến nghị.
Nếu như mọi người đều là người khởi nghiệp, vậy kết giao bạn bè là trăm lợi mà không có một hại.
Đúng lúc này, chuông gió trước cửa quán cà phê liền reo lên.
Giang Chu và Tô Nam đi vào trong, nhìn một vòng rồi đi về phía Cung Dư.
“Chào Cung tổng.”
“Giang tổng, chào ngài.”
Giang Chu bắt tay với Cung Dư: “Giới thiệu một chút, đây là Tô Nam, phó tổng của công ty chúng tôi.”
Cung Dư cảm thấy hơi bất ngờ.
Bởi vì cách nói chuyện và hành động của Giang Chu rất dễ để cho người khác quên đi tuổi tác của cậu ta, nhưng mà vị phó tổng này lại có một gương mặt quá trẻ con, baby.
“Tô tổng, xin chào.”
Tô Nam sửng sốt một chút, sau đó mới ý thức được là đang gọi mình.
Giờ phút này, nàng đã thật sự trở thành phó tổng nha.
“Cung tổng, chào ngài.”
Giang Chu mỉm cười: “Ngồi đi, đã gọi đồ uống chưa?”
Cung Dư kéo ghế ngồi xuống: “Tôi không biết hai người thích gì, cho nên không dám tự ý chủ trương.”
“Vậy thì thôi, tôi không quen uống mấy thứ này lắm.”
“Giang tổng đúng là người chân thật nói lời thẳng thắn mà.”
Giang Chu cười nhạt: “Người thành đại sự không câu nệ tiểu tiết, cho nên chúng ta vẫn vào chuyện chính đi.”
Cung Dư nghe thấy thế, cũng vào thẳng vấn đề chính: “Cái nhãn hiệu kia, không biết Giang tổng định bán bao nhiêu tiền?”
“Không biết.”
“Hả?”
“Nếu như hôm nay trò chuyện vui vẻ, tôi có thể tặng không cho anh luôn.”
Giang Chu vừa dứt lời, Tô Nam liền đưa văn kiện trong tay qua.
Bên trong là một bản hợp đồng chuyển nhượng nhãn hiệu, nhưng nổi bật hơn chính là một bản kế hoạch đầu tư.
Chương 339 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]