Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 344: CHƯƠNG 344: ĐỨNG TRÊN ĐẦU GIÓ, HEO CŨNG CÓ THỂ BAY! (2)

Ba con hàng nghe thấy thế lại liếc mắt nhìn nhau lần nữa.

Chỉ nghe nói ba người bắt nạt một người trong ký túc xá, khi đó người bị bắt nạt sẽ được chuyển đến một ký túc xá riêng.

Loại tình huống này rất thường thấy, nhất là trong ký túc xá nữ, thường xuyên có ba cô gái xa lánh một cô gái, ba người kia gọi nhau chị chị em em, rồi không quan tâm đến cô gái kia.

Lần trước, học viện luật pháo có một cô gá bị như vậy, cuối cùng giáo viên đã phải sắp xếp cho cô gái đó vào một ký túc xá khác.

Vậy một người bắt nạt ba người sẽ bị xử lý như thế nào?

Ở chung một ký túc xá với Giang Chu thật sự quá khổ sở.

Bị tên này kích thích một lần, dương thọ lại giảm mất một chút rồi.

Ba người suy nghĩ một chút, vẫn cảm thấy không tốt lắm.

Ba người lại bị một người bắt nạt, chuyện này mà truyền ra ngoài thì rất mất mặt, cho nên vẫn nhịn một chút đi.

Ít ra thì Giang Chu vẫn chưa bao giờ keo kiệt trên phương diện mời khách cả.

Trước đây, mỗi khi tụ tập thì hầu như đều là Giang Chu thanh toán.

Bởi vì bây giờ Giang Chu đã là ông chủ lớn, cho nên cũng không thiếu mấy đồng lẻ này.

“Đại ca, ông đừng nói mấy chuyện mất hứng này nữa, học kỳ mới rồi, có phải nên làm một bữa không?”

Giang Chu cảm thấy rất có đạo lý: “Được, học kỳ trước anh đây đã mời các ông rồi, học kỳ này anh đây nghèo khó, đến lượt các ông mới tôi rồi nhỉ?”

Ba người liếc nhau: “Nghèo? Không thể nào, trang web của ông vẫn rất tốt mà?”

“Nghèo thật, lừa các ông làm gì? Tôi cầm tiền đi đầu tư hết rồi!”

Ba người móc móc túi, góp một chút: “Vậy được, hôm nay chúng tôi mời.”

Giang Chu suy nghĩ một chút, khoát tay: “Thôi quên đi, hôm nay có cô nàng mời rồi, để hai hôm nữa đi.”

“Trời ạ, tên cẩu tặc này, uống gió tây bắc đi!”

Giang Chu mỉm cười sảng khoái, trên mặt tràn đầy đắc ý.

Ý nghĩa của cuộc sống chính là như vậy.

Trêu chọc phú bà, đá xoáy đám bạn cùng phòng.

Quả thực là vui vẻ hơn làm ông chủ nhiều!

Trong chớp mắt, mùa đông đã kết thúc.

Khu đại học nghênh đón ngày xuân sinh cơ bừng bừng.

Bởi vì Thượng Kinh là thành phố ở phía bắc, cho nên chênh lệch giữa bốn mùa rất rõ ràng.

Lúc này, khí trời cũng từ từ ấm lên, cỏ cây cũng bắt đầu nảy mầm.

Thao trường, rừng cây… khắp nơi đều là các cặp tình nhân đang tay trong tay.

Chó FA ở mùa này lại càng khổ sở hơn.

Giống như mấy tên Cao Văn Khải , Trương Nghiễm Phát và Từ Hạo Đông này.

Cả ngày chỉ biết vùi đầu vào chơi game cho qua ngày, không có tiết học thì không ra khỏi cửa.

Hôm nay, Giang Chu lấy hai gói hàng từ trạm chuyển phát nhanh của trường.

Một gói từ Bắc Hải, một gói từ Thâm Quyến gửi đến.

Sau đó, hắn cầm hai gói hàng đi đến nhà ăn tìm Phùng Tư Nhược.

Đinh Duyệt đang ăn mỳ nhìn thấy Giang Chu đến liền không khống chế được mà run lên.

Không phải Đinh Duyệt sợ Giang Chu, mà là sợ cái bụng của Giang Chu.

Mấy ngày nay, Giang Chu luôn mượn danh nghĩa của Phùng Tư Nhược để cọ thẻ ăn cơm của mình.

Một hai bữa thì cũng thôi, thế nhưng ngày nào cũng cọ thì rất quá đáng mà.

Hơn nữa, Giang Chu ăn rất nhiều, nói đẹp là đang trong thời kỳ phát triển.

Đậu xanh, có còn ai 20 tuổi mà vẫn trong thời kỳ phát triển sao?

Nói dối mà cũng không biết soi gương, nhìn khuôn mặt già nua tang thương của mình sao?

Nhưng mà Đinh Duyệt lại ngại không dám nói.

Dù sao Phùng Tư Nhược cũng là chị em tốt của mình, lại không có da mặt dầy như Giang Chu.

Cho nên, Đinh Duyệt chỉ biết ngóng trông vào lương tâm của Giang Chu thôi.

“Ui, Đinh đại mỹ nữ, ngày hôm nay ăn nhiều thế à?”

“Ông lại đến cọ cơm à?”

Giang Chu ngồi xuống, sờ sờ đầu Phùng Tư Nhược: “Đúng thế, hôm nay tôi muốn ăn miến ngan.”

Đinh Duyệt nghiến răng nghiến lợi: “Ông đầu tư hết sạch tiền rồi, chẳng may thua lỗ thì phải làm sao bây giờ?”

“Quan tâm cái đó làm gì, còn có tiểu phú bà nuôi tôi mà.”

Phùng Tư Nhược ngẩng đầu lên: “Mình cũng đang cọ cơm nè.”

Đinh Duyệt liếc mắt nhìn hai người: “Hai người, một người là ông chủ lớn, một người là phú bà, thế mà không biết xấu hổ đi cọ cơm của tôi à?”

“Gần đây tôi cũng có ít tiền, vốn không cần cọ, nhưng tôi lại không nhịn được mà mua cái đồ chơi nhỏ này rồi.”

Giang Chu vừa nói chuyện vừa lắc lắc gói hàng trong tay mình.

Bên trong có những tiếng nặng nề.

Phùng Tư Nhược và Đinh Duyệt nhìn thấy cảnh này thì rất ngạc nhiên.

“Đây là cái gì?”

“Điện thoại di động.”

“Không phải ông có điện thoại di động rồi sao?”

Giang Chu nhìn chiếc Nokia 5230 của mình: “Sau này đừng mua loại này nữa, loại này sắp bị đào thải rồi.”

Đinh Duyệt bĩu môi một cái: “Nokia chính là vua của điện thoại di động, ai sẽ đi mua nhãn hiệu khác chứ.”

“Coi như là vua, cũng sẽ có ngày bị kéo khỏi ngôi vị hoàng đế.”

Giang Chu vừa nói chuyện vừa mở gói hàng ra.

Gói hàng từ Bắc Hải đến là một chiếc Iphone 4 vừa mới ra thị trường, giá bán 4999 đồng.

Vẻ ngoài rất đẹp, nhìn trông rất có một loại cảm giác khoa học kỹ thuật.

Đây chính là mẫu điện thoại di động mới nhất mà công ty Iphone đưa ra thị trường.

Hiện tại, mua cái đồ chơi này còn phải xếp hàng, quả thực là hot đến không thể hot hơn.

Giang Chu là nhờ Tiết Mạn Ny đi mua.

Nàng là người mua sắm có tiếng ở Bắc Hải, lại là tiểu thư quý tộc, cho nên có thể dễ dàng mua được .

Chương 344 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!