Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 345: CHƯƠNG 345: ĐỨNG TRÊN ĐẦU GIÓ, HEO CŨNG CÓ THỂ BAY! (3)

Đinh Duyệt không khỏi trợn tròn mắt: “Đây không phải là điện thoại di động quả táo đang được tuyên truyền gần đây sao?”

Giang Chu gật đầu: “Ừm, đời thứ bốn rồi, thêm một đồng là thành 5000.”

“Ông… ông có tiền không giữ lại mà ăn cơm, còn mua cái này làm gì?”

“Tôi chuẩn bị phát triển app, cần máy để thử nghiệm.”

Phùng Tư Nhược sờ sờ cái hộp khác: “Vậy…vậy cái này thì sao?”

Giang Chu mở gói hàng này ra: “Cái này là điện thoại di động thông minh Android.”

“Android là cái gì?”

“Là hệ điều hành.”

Giang Chu lấy chiếc điện thoại Samsung Galaxy S ra, đây là chiếc điện thoại di động Android tiêu biểu của thời đại này.

Thật ra thì nhãn hiệu điện thoại di động không quan trọng.

Giang Chu mua hai chiếc máy này là vì hai hệ điều hành IOS và Android.

Hắn cần làm app có thể vận hành ổn định ở trên hai hệ điều hành này.

Dĩ nhiên, trừ hai hệ điều hành này ra thì vẫn còn Windows và Symbian.

Thế nhưng cuối cùng hai hệ điều hành này vẫn bị thị trường điện thoại di động đào thải.

Tùy theo đó, ông vua của điện thoại di động là Nokia cũng bị đào thải.

“App món ngon cũng cần online.”

“Mấy công ty mình đầu tư cũng đang bắt đầu phát triển app của riêng mình.”

“Tương lai của internet đã gần trong tầm tay, hơn nữa còn đến rất nhanh.”

“Bắt được đầu ngọn gió, heo cũng có thể bay được.”

Giang Chu cảm thán một câu, lại nhìn về phía Đinh Duyệt: “Đúng rồi, đi mua cho tôi một bát miến ngan đi.”

Đinh Duyệt thu hồi ánh mắt: “Nói Nokia đóng cửa, ông không thua lỗ mới là lạ.”

“Xì, tầm nhìn hạn hẹp.”

Giang Chu quay đầu nhìn về phía Phùng Tư Nhược: “Có nhớ mình không?”

Phùng Tư Nhược liếc nhìn Giang Chu một cái: “Vừa ăn sáng cùng nhau xong mà.”

“Vậy cũng có thể là, một giây không gặp như cách ba thu nha.”

Chậm rãi ăn bữa trưa xong.

Giang Chu lái xe đi đến công ty đầu tư.

Công nhân viên cũng đã có, các công việc cũng đã đi vào quỹ đạo rồi, ông chủ vẫn luôn không xuất hiện thì không thích hợp lắm.

Cho nên Giang Chu dự định nhân dịp không có tiết học, chạy qua thị sát một vòng.

Kết quả Giang Chu vừa ra khỏi thang máy, liền gặp được Phùng Tứ Hải ở trong hành lang.

Hai người nhìn lẫn nhau, trên mặt lập tức nở nụ cười.

“Giang tổng, đã lâu không gặp!”

Phùng Tứ Hải cười sảng khoái, lại vô cùng nhiệt tình mà bắt tay Giang Chu.

Đương nhiên Giang Chu cũng khách khí hàn huyên một chút.

Dù sao người ta cũng tặng mình cả phòng làm việc cơ mà.

“Phùng tổng, dạo này có việc gì vui à? Nhìn anh rất vui vẻ nha.”

“Cậu quá khiêm tốn rồi, chuyện đã đến nước này rồi mà còn định gạt tôi à.”

“Gạt anh? Là sao?”

Phùng Tứ Hải sửng sốt một chút: “Không phải cậu đã nói vài câu giúp tôi với đại tiểu thư à?”

Lúc này Giang Chu mới nhớ đến chuyện ở Minh Tiềm Sơn Trang: “Đó là anh giúp tôi nhiều lắm, tôi chỉ bày tỏ lòng cảm kích với cô cô thôi.”

“Nhưng mà chính là nhờ vậy, mà tôi mới có cơ hội tiếp xúc với hạng mục của dòng chính nha, anh đây nợ cậu một ân tình, buổi tối mời cậu ăn cơm nhé.”

“Vậy thì không cần, vẫn là để khi nào rảnh thì tôi mời anh mới đúng.”

Phùng Tứ Hải cũng không khách khí: “Vậy cũng được, hôm nào cậu có thời gian thì báo cho tôi nhé.”

Giang Chu gật đầu, định quay người rời đi.

Nhưng đúng lúc này, hắn bỗng nhiên hơi sửng sốt.

Khi đó hắn cũng chỉ thuận miệng nhắc đến chuyện của Phùng Tứ Hải với cô cô mà thôi.

Hơn nữa, trong mắt cô cô thì chuyện này cũng chỉ là một chuyện nhỏ không đáng nhắc đến mà thôi.

Nhưng tại sao Phùng Tứ Hải lại biết chuyện này?

Chẳng lẽ cô cô cố tình nói cho Phùng Tứ Hải biết?

Vậy nó có ý nghĩa gì đây?

“Phùng tổng, anh chờ một chút.”

Phùng Tứ Hải đã vào thang máy, liền ngó đầu ra: “Làm sao vậy?”

Giang Chu tiến lên: “Hạng mục anh vừa nói là hạng mục gì thế?”

“À, là Phùng gia đã thành lập một công ty đầu tư internet ở Thượng Kinh, tôi chỉ cần đầu tư theo, là có thể kiếm được tiền rồi.”

“Phùng gia? Ông chủ công ty này là ai?”

Phùng Tứ Hải sửng sốt một chút: “Là nhị thiếu gia của gia tộc, tên là Phùng Nhạc, có vấn đề gì sao?”

Giang Chu yên lặng một lát, sau đó mỉm cười: “Không có gì, tôi chỉ tùy tiện hỏi một chút thôi.”

“Ồ, vậy tôi đi nhé?”

“Ừm.”

Giang Chu đưa mắt nhìn Phùng Tứ Hải rời đi, rồi quay về phòng làm việc trong ty, ngồi trên ghế bắt đầu suy nghĩ một chút.

Cô cô Phùng gia sẽ không liên hệ với Phùng Tứ Hải vì một chuyện nhỏ này, dù sao trong mắt dòng chính của Phùng gia, Phùng Tứ Hải cũng chỉ là một nhân vật nhỏ mà thôi.

Như vậy, nói cách khác thì cô cô muốn truyền một tin tức cho mình qua Phùng Tứ Hải.

Tin tức này chính là hạng mục trong miệng Phùng Tứ Hải.

Nhưng mà hạng mục này lại liên quan gì với mình đây?

Giang Chu mở máy tính phòng làm việc lên, bắt đầu tìm hiểu về cái tên Phùng Nhạc này.

Người này là tổng giám đốc của một công ty internet tên là Phi Độ.

Công ty này rất khổng lồ, cũng coi như là cá sấu lớn trong lĩnh vực internet truyền thống.

Hơn nữa, dưới danh nghĩa của Phùng Nhạc còn có rất nhiều sản nghiệp, bao gồm tài chính, bất động sản, xe cộ, chợ mua sắm …

Nhưng Giang Chu tìm được vài tin tức từ trên trang web của cục công thương, hắn phát hiện công ty này đã bán một bộ phận sản nghiệp ra ngoài, như xe cộ, bất động sản… hầu như quá nửa đã không còn thuộc về danh nghĩa Phùng Nhạc nữa.

Chương 345 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!