Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 346: CHƯƠNG 346: CÔNG TY NÀY ĐẦU TƯ LINH TINH, SỚM MUỘN GÌ CŨNG ĐÓNG CỬA!

Ngoài ra, Phi Độ chính là một công ty mới thành lập ở Thượng Kinh, hạng mục chủ yếu nhằm vào biểu diễn văn nghệ, kỹ thuật ứng dụng và hoạt động truyền thống.

Giang Chu rất quen thuộc với chiêu này.

Đây là xí nghiệp đang giảm phụ tải, rồi bắt đầu chuyển hình.

Như vậy, nói cách khác là Phùng Nhạc cũng cảm nhận được cơn sóng internet này rồi, nên đang chuẩn bị dứt khỏi ngành sản xuất, theo đuổi ngọn gió internet này.

Nhưng vì sao cô cô Phùng gia lại gửi tin tức này cho mình nhỉ?

Giang Chu vẫn không hiểu lắm.

Bởi vì hắn cũng không hiểu Phùng gia lắm.

Cho nên hắn không biết cha vợ của mình đang tranh đầu với Phùng Nhạc.

Giang Chu cho rằng, có lẽ là ra mình quá nhạy cảm rồi.

Sau đó, hắn lấy lại tinh thần, rời khỏi văn phòng, rồi đi dạo công ty.

Cùng lúc đó, trong khu vực của bộ phận đầu tư.

Nghiêm Úy Úy đang ngồi cảnh Chu Vũ Đình, ngồi nhìn Chu Vũ Đình chỉnh sửa tài liệu đầu tư.

Nghiêm Úy Úy nhìn một chút, lại nhịn không được mà tỏ vẻ khinh thường.

“Ông chủ của bạn có ánh mắt gì vậy? Tại sao lại đầu tư nhiều công ty mới cất bước như vậy?”

Chu Vũ Đình làm ra hiệu im lặng: “Đây là công ty, bạn có thể nói nhỏ một chút không?”

Nghiêm Úy Úy hừ một tiếng: “Mình thấy công ty này của các bạn không tồn tại được lâu đâu.”

“Tại sao vậy?”

“Tên kia dùng hết tiền để đầu tư vào những công ty không có tiếng tăm gì, không lỗ chết mới là lạ.”

Chu Vũ Đình hơi cau mày: “Đây là quyết sách của ông chủ, nhân viên như chúng mình chỉ cần phục tùng là được.”

Nghiêm Úy Úy thở dài: “Mình còn định học tập chút kinh nghiệm của bạn, kết quả lại không học được cái gì.”

“Vậy bạn mau đi nộp hồ sơ đi, rồi dành chút thời gian đi phỏng vấn đi.”

“Mình nộp rồi, nhưng người ta vẫn chưa trả lời mình.”

“Bạn nộp hồ sơ công ty nào?”

“Thông Tấn, Baidu, Sohu… mấy công ty này.”

Chu Vũ Đình nuốt nước miếng: “Loại người không có kinh nghiệm như chúng ta, rất khó vào mấy công ty đó mà.”

Nghiêm Úy Úy cười ha ha: “Chính là khó vào thì mới có mặt mũi, nếu như dễ vào thì mình còn không thích nữa kìa.”

“Úy Úy, mình cho rằng làm việc ở ngoài, là phải làm đến nơi đến chốn…”

“Bạn xác định bạn có thể làm đến nơi đến chốn à? Mình sợ bạn bị rơi vào bẫy thôi.”

Chu Vũ Đình đẩy kính mắt lên: “Không đâu, mình cảm thấy ông chủ rất tài giỏi.”

Nghiêm Úy Úy sửng sốt: “Tài giỏi như nào?”

“Ông chủ chỉ mới 20 tuổi, đã sáng lập được một công ty lớn như vậy, thế còn không giỏi à?”

“Nhưng mà làm website khác với đầu tư, bạn thấy anh ta toàn đầu tư vào những xí nghiệp rác rưởi gì chưa, còn ByteDance nữa chứ, cái tên này vừa nghe đã thấy không may rồi!”

Chu Vũ Đình thật sự không muốn nói chuyện nữa, vì vậy liền tiếp tục tập trung vào công việc của mình.

Nghiêm Úy Úy thì lại khác, Nghiêm Úy Úy chỉ đến chơi, cho nên không có việc, bởi vậy miệng rất rảnh rỗi.

“Vũ Đình, bạn thật sự không sợ công ty này đóng cửa, ông chủ ôm tiền chạy trốn à?”

Chu Vũ Đình hít sâu một hơi: “Ông chủ là sinh viên đại học Thượng Kinh, bạn cảm thấy ông chủ có thể chạy sao?”

Nghiêm Úy Úy suy nghĩ một chút: “Vậy chẳng may anh ta không kinh doanh được nữa nên đóng cửa, không có tiền trả lương cho mọi người thì sao?”

“Bạn có thể đừng nói mấy chuyện giật gân nữa không? Công việc này là bạn giới thiệu cho mình cơ mà?”

“Chuyện này… được rồi, có lẽ là do mình nghĩ nhiều thôi.”

Nghiêm Úy Úy có chút á khẩu không trả lời được.

Không sai.

Là Nghiêm Úy Úy không nhìn trúng công việc này, cho nên mới cho Chu Vũ Đình.

Bây giờ lại nghi ngờ công ty này đóng cửa, ông chủ ôm tiền chạy trốn, cảm giác giống như mình đang hại bạn của mình vậy.

Nhưng Nghiêm Úy Úy vẫn không cải biến suy nghĩ của mình.

Loại công ty nhỏ mà suốt ngày đầu tư linh tinh như vậy, chắc chắn sẽ bị thua lỗ đến chết.

Chỉ có những công ty lớn, có bối cảnh mạnh mẽ thì mới có thể lâu dài.

Nghiêm Úy Úy chờ một lúc, lại cảm thấy buồn chán, vì vậy quay người rời đi.

Nhưng mà Nghiêm Úy Úy đi được không lâu, Giang Chu liền đi đến gần.

Hắn đi đến phía sau Chu Vũ Đình một lúc.

Phát hiện Chu Vũ Đình vẫn làm việc rất nghiêm túc sau khi bị Nghiêm Úy Úy nói chuyện giật gân.

Loại phẩm chất này cũng rất khá nha.

“Không cần lo lắng công ty đóng cửa.”

Chu Vũ Đình sợ hết hồn, vội vàng lắc đầu: “Ông… ông chủ? Anh nghe thấy hết rồi à.”

Giang Chu cầm ly nước: “Thành tựu của cô ta sẽ không bằng một phần mười của cô đâu, cô gắng làm việc đi.”

“Được rồi, ông chủ.”

Chu Vũ Đình nhìn Giang Chu rời đi, hơi suy tư một chút.

Đây chính là…vẽ bánh trogn truyền thuyết sao?

Đúng lúc này, Chu Vũ Đình nhìn thấy Tô tổng mặc tây trang đi vào phòng làm việc của Giang Chu.

“Giang Chu thối, mau trả tiền cà phê cho tôi, tôi muốn nạp thẻ ăn cơm.”

“Cút đi, hiện giờ tôi không có tiền, tôi còn phải cọ cơm của chị em bà xã mình này.”

“A…A…A, tôi muốn giết anh!”

“Giết tôi cũng vô dụng, túi quần của tôi bây giờ còn sạch hơn cả mặt tôi nữa kìa.”

Sau khi nghe xong, sắc mặt Chu Vũ Đình đã tái nhợt.

Chẳng lẽ những gì Nghiêm Úy Úy nói là thật?

Công ty thật sự sẽ phải đóng cửa sao?

Chương 346 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!