Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 350: CHƯƠNG 350: HÓA RA TIỂU PHÚ BÀ ĐANG TIẾT KIỆM ĐỒ CƯỚI!

Giang Chu đội gió đi đến dưới ký túc xá nữ học viện tài chính và kinh tế.

Lúc này, trước ký túc xá đã có mấy cô gái đang cầm ô rồi.

Nhưng bởi vì gió quá lớn, cho nên bước đi hơi khó khăn.

Trong đó, có một người nhìn thấy Giang Chu liền sáng mắt lên, nhưng do dự một lúc thì vẫn không nói gì.

Giang Chu đi qua, mở miệng chào hỏi tự nhiên như không: “Lớp trưởng, đi học à?”

Khúc Tiểu Nhã cắn môi: “Đúng vậy, bạn đến đón Phùng Tư Nhược à?”

Giang Chu gật đầu, chen vào hành lang: “Lần trước cô ấy đưa mình ô, mình mà không qua đón thì cô ấy sẽ không đi học được.”

“Hai người đang hẹn hò đúng không?”

“Không có, cô bé chết tiệt này vẫn không chịu nhận lời.”

Lông mi của Khúc Tiểu Nhã khẽ run lên: “Xem ra bạn thật sự rất yêu thích cô ấy, nên mới có thể kiên trì lâu như vậy.”

Giang Chu hơi sững sờ: “Thích một người thì không thể dùng cái từ kiên trì này được.”

“Vậy sao?”

“Thích không phải là một chuyện rất đau đớn, cho nên sao có thể nói là kiên trì được?”

“Nhưng thích đơn phương là một chuyện rất đau khổ, không phải sao?”

Giang Chu chưa kịp trả lời, Phùng Tư Nhược đã đi xuống dưới.

Nàng mặc một chiếc áo có mũ màu xám, đi một đôi giày thể thao màu trắng.

Hai cái tay nhỏ co vào trong tay áo, đôi mắt long lanh nhìn thoáng qua bốn phía.

Khi nhìn thấy Giang Chu thì nàng lập tức yên lòng, liền giơ tay nhỏ lên quơ quơ.

“Có lạnh không?”

Phùng Tư Nhược lắc đầu: “Cũng bình thường, vẫn có thể kiên trì.”

Giang Chu mỉm cười: “Đúng thế, chỉ có chuyện đau khổ mới có thể dùng từ kiên trì.”

“Hả?”

“Không có việc gì, đi thôi.”

Giang Chu nắm tay Phùng Tư Nhược, hai người rời khỏi ký túc xá.

Lúc này, hai mắt Khúc Tiểu Nhã đã rủ xuống.

Cô đã từng nhìn thấy rất nhiều cặp đôi, nhưng cô vẫn cảm thấy hai người này rất hợp nhau.

Nhất là khi ở thị trấn suối nước nóng, sau khi Phùng Tư Nhược nói rằng thích Giang Chu nhất, thì thật ra cô đã không còn cố chấp với tình cảm của mình nữa.

Chỉ là thỉnh thoảng vẫn sẽ cảm thấy hơi hâm mộ.

Giang Chu và Phùng Tư Nhược đi đến phòng học, bên trong vẫn chưa có nhiều người lắm.

Giang Chu treo cái ô dưới máy sưởi, lại lấy một cái khăn trong túi ra, sau đó bắt đầu lau đầu lau tóc cho Phùng Tư Nhược.

“Thà rằng bị mắc mưa chứ không muốn chui vào trong lòng mình?”

“Không muốn!”

“Ô quá nhỏ, che trước thì lọt sau, lần sau nhớ mua cái ô to hơn.”

Phùng Tư Nhược lắc lắc mái tóc của mình một cái, rồi gật đầu.

Thật ra thì cho đến bây giờ, nàng vẫn chưa từng đi chung ô với ai cả.

Coi như là Đinh Duyệt thì cũng sẽ dùng hai cái ô khác nhau, cho nên cho dù ô nhỏ thì vẫn hoàn toàn đủ với nàng.

Nàng làm sao biết có người muốn nhảy ra làm bạn trai mình chứ.

Đương nhiên, nàng cũng không ngờ rằng mình sẽ ỷ lại một người như vậy.

“Đúng rồi, Đinh Duyệt ngu ngốc đâu rồi?”

Phùng Tư Nhược ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Bạn nói đến đón mình, cho nên Đinh Duyệt không đi cùng mình nữa.”

Giang Chu nhịn không được mà sáng mắt lên: “Đinh Duyệt ngu ngốc mà cũng có thời điểm khai khiếu à, rốt cuộc cũng biết không làm kỳ đà cản mũi nữa à.”

“Đinh Duyệt sợ bạn lại cọ cơm.”

“Không phải mới có hơn một tháng sao, tháng sau mình có tiền sẽ bồi thường lại mà, mình sẽ nuôi hai người bốn năm luôn cũng được.”

Phùng Tư Nhược cúi đầu, do dự một chút rồi nói: “Mình muốn đi làm thêm.”

Giang Chu véo mặt của nàng: “Không cần bàn chuyện này, mình còn chưa nghèo đến trình độ đó.”

“Không phải đưa cho bạn, mà là mình muốn để dành.”

“Rốt cuộc bạn muốn để dành làm gì?”

Hai mắt Phùng Tư Nhược lóe lên: “Để dành cho vui.”

Giang Chu trầm ngâm một chút: “Vậy thế này đi, chờ mình kiếm được tiền, lại đưa cho bạn một phần để bạn để danh chơi nhé.”

“Không được…”

“Nói tóm lại, không cần bàn chuyện đi làm thêm nữa, mình sẽ không chấp nhận đâu.”

Phùng Tư Nhược hừ hừ hai tiếng: “Vậy mình lén lút đi.”

Giang Chu nhíu mày: “Bạn cho mình một lý do, thuyết phục được mình thì mình sẽ đồng ý cho bạn đi.”

“Ô…”

Phùng Tư Nhược không muốn nói cho Giang Chu biết chuyện đồ cưới 100 tỷ.

Nàng sợ rằng Giang Chu biết chuyện sẽ không thích nàng nữa.

“Không có lý do gì.”

“Không có lỳ do thì không thể đi.”

“Vậy nói xạo một lý do thì sao?”

Giang Chu suy nghĩ một chút: “Nói xạo tốt thì có lẽ mình sẽ tin, nếu như không tốt thì sẽ bị đánh đòn.”

Phùng Tư Nhược hít hà một cái, lại cảm thấy mình không cần nói xạo nữa.

Ngay cả nói chuyện bình thường mà nàng còn không được, thì làm sao có khả năng lừa gạt Giang Chu chứ.

Cùng lúc đó, Giang Chu nhìn thấy biểu cảm mất mát cua nàng, trong lòng hắn thấy hơi nghi ngờ.

Thật ra thì Phùng Tư Nhược đã có ý tưởng để dành tiền từ kỳ nghỉ đông rồi.

Thế nhưng khi đó hắn cũng không để ý lắm.

Bây giờ xem ra, nguyện vọng này của nàng rất mạnh mẽ nha.

Giang Chu cũng không hỏi tiếp, hắn định tra tấn bức cung Đinh Duyệt một phen, để xem có hỏi ra được cái gì không.

Chẳng mấy chốc, người đi học đã đến đông đủ.

Đinh Duyệt vẫn ngồi bên cạnh Phùng Tư Nhược như mọi hôm, kết quả chưa ngồi nóng đít đã bị Giang Chu kéo ra hành lang.

Chương 350 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!