Lúc này, mặt Đinh Duyệt tràn đầy hoảng sợ, vội vàng bịt kín túi của mình lại.
“Ông… ông không nên nghiền ép tôi, thẻ cơm của tôi đã thấy đáy rồi.”
“Ai thèm cọ cơm của bà, tôi hỏi bà, vì sao Phùng Tư Nhược lại muốn để dành tiền?”
Đinh Duyệt hơi sững sờ: “Ông không biết à?”
Giang Chu nhíu mày một cái, thầm nói quả nhiên là Đinh Duyệt biết gì đó: “Tôi biết thì còn hỏi bà làm gì?”
“Vậy tôi không thể nói, Phùng Tư Nhược không nói cho ông biết, vậy chắc chắc là có lý do gì đó rồi.”
Giang Chu sờ túi tiền, móc một tờ 100 đồng ra: “Nào, hãy nói bà tuyệt đối không nói cho tôi biết ở trước mặt Lão Mao đi.”
Đinh Duyệt cảm động đến mức nước mắt chảy từ khóe miệng: “Cho tôi!”
“Vậy bà có nói hay không nào?”
“Nói, nhưng tôi không vì tiền, mà là vì tôn kính Lão Mao thôi.”
Giang Chu cười nhạt, tham tiền mà cũng có thể nói tươi mát thoát tục như vậy nữa.
Thật cmn là diễn viên chuyên nghiệp mà.
Đinh Duyệt cầm chặt tờ tiền trong tay: “Thật ra, Phùng Tư Nhược để dành tiền là vì ông.”
Giang Chu khẽ nhíu mày: “Bởi vì tôi?”
“Ừm, cha của Tư Nhược nói, trừ phi ông co 100 tỷ, bằng không thì sẽ không gả Tư Nhược cho ông.”
“Đậu xanh! 100 tỷ? Ông già này thèm tiền đến điên rồi à?”
Đinh Duyệt nhún vai: “Dù sao Phùng Tư Nhược cũng đồng ý rồi, còn muốn để dành 100 tỷ đồ cưới nữa.”
Giang Chu yên lặng một lát: “Ý của bà là, Phùng Tư Nhược nhịn ăn nhịn xài, chính là để dành đồ cưới cho mình?”
“Đúng thế, tuy Tư Nhược chưa đồng ý làm bạn gái ông, nhưng thật ra đã rất muốn gả cho ông rồi.”
“Là như vậy à…”
Giang Chu quay đầu, nhìn từ ngoài cửa sổ vào trong phòng.
Lúc này, Phùng Tư Nhược đang ngây ngây ngốc ngốc mà nhìn hai người họ, biểu cảm tràn đầy mờ mịt.
“Thật ra thì 100 tỷ cũng không phải không kiếm được…”
Đinh Duyệt trợn tròn mắt lên: “Không được làm chuyện phạm pháp, bằng không Phùng Tư Nhược sẽ đau lòng.”
Giang Chu nhìn Đinh Duyệt: “Phạm pháp cái em gái bà, hôm nay mời tôi và Phùng Tư Nhược đi Thực Thiên ăn cơm đi.”
“Đậu xanh, một bữa ở Thực Thiên phải hơn một trăm, ông điên rồi à? Tôi không có tiền!”
“Đánh rắm, ông đây vừa đưa cho bà 100, còn tận mắt nhìn thấy bà nhét vào túi quần.”
Đinh Duyệt rất kinh ngạc: “Không ngờ tôi không kiếm được một xu nào, lại còn bị lộ một cái bí mật?!”
Giang Chu cười híp mắt: “Nhớ kỹ gọi mấy món tôi thích ăn.”
Trở lại phòng học, giáo viên đã đứng trên bục giảng.
Giang Chu ngồi xuống bên cạnh Phùng Tư Nhược, lẳng lặng nhìn nàng.
Thế mà lại để dành đồ cưới.
Còn mạnh miệng nói không làm bạn gái mình, kết quả lại âm thầm bắt đầu chuẩn bị đến chuyện kết hôn rồi.
Phùng ngốc nghếch đáng yêu nhà ta, quả thực đã có một nước cờ cao nha.
Giang Chu cầm bút lên, dùng đuôi bút chọc vào gương mặt vô vùng mịn màng của Phùng Tư Nhược.
Phùng Tư Nhược hơi quay đầu qua, lại xấu hổ mà nhích lại gần phía Đinh Duyệt.
Giang Chu thấy thế thì không khỏi nhếch mép lên.
Hắn cảm thấy coi như mình thật sự có 100 tỷ, thì cũng có thể không bằng quãng thời gian này.
“Bạn học Giang Chu, mời em trả lời vấn đề này.”
Đúng lúc này, giáo viên trên bục giảng bỗng nhiên nhìn qua: “Điểm đặc biệt của tín dụng cơ bản là gì?”
Giang Chu lập tức đứng lên: “Thưa thầy, em chọn C.”
“Đây không phải là vấn đề có lựa chọn, trả lời lại đi.”
“Vậy em vẫn chọn C.”
Lời này nữa dứt, trong phòng học đã có những tiếng cười đùa.
Giáo viên không nhịn được mà lườm Giang Chu một cái: “Đi học phải nghe giảng, không nên bắt nạt bạn học nữ.”
“Vâng thưa thầy.”
Giang Chu ngồi xuống, lại nhéo nhéo má của Phùng Tư Nhược: “Đều tại bạn, mà mình bị giáo viên phê bình.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phùng Tư Nhược đỏ lên: “Tốt nhất là bạn nên nghe giảng đi, được không?”
“Vốn không muốn nghe, nhưng nể mặt đồ cưới, cho nên mình nghe bạn một lần.”
Phùng Tư Nhược nghe không rõ, cho nên nhìn Giang Chu đầy mờ mịt.
Nhưng mà Giang Chu cũng không nói gì thêm, mà chỉ mở to mắt để nhìn về phía bục giảng.
Nghe là nghe không hiểu, thế nhưng vẫn có thể giả bộ một chút nha.
Hai mươi phút sau, bả vai của Giang Chu bỗng nhiên bị vỗ một cái.
Hắn quay đầu lại, phát hiện là phần tử ngủ nướng nghiêm trọng Hoàng Kỳ.
Nàng cầm ô, lặng lẽ gục xuống bàn, dí mặt lại gần bên tai Giang Chu.
“Vừa rồi không có điểm danh chứ?”
Giang Chu có chút dở khóc dở cười mà nhìn Hoàng Kỳ: “Cô bé chết tiệt này, bạn không thể dạy sớm được à?”
Hoàng Kỳ len lút chạy đến chỗ bên cạnh Giang Chu: “Dậy sớm mà, nhưng trời mưa mà không ngủ thì phí.”
“Vậy sao bạn còn chạy đến đây?”
“Hết cách rồi, mình nghỉ quá nhiều rồi, không thể nghỉ thêm nữa, bằng không thì sẽ phải học lại mất.”
Giang Chu nhìn Hoàng Kỳ với ánh mắt vui mừng: “Có bạn ở đây, mình sẽ không sợ mất mặt khi rớt tín chỉ nữa.”
Mặt Hoàng Kỳ tràn đầy buồn bực mà nhìn Giang Chu: “Học kỳ trước bạn cũng nói sẽ thi lại với mình, kết quả lại không trượt môn nào.”
“Đó là may mắn, lần này chắc chắn sẽ tạch.”
“Ai không tạch là cháu trai nhé?”
“Vậy thì quên đi, mình rất hy vọng bản thân sẽ là một học sinh tốt.”
Chương 351 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]