Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 357: CHƯƠNG 357: A? LÀ TỎ TÌNH SAO? THẾ MÀ LẠI LÀ TỎ TÌNH! (2)

Giang Chu nói tiếp: “Trước đây mình xem phim truyền hình, cũng ghét nhất loại chia tay mà không có vấn đề gì.”

“Cái gì mà nữ chính chết rồi, nữ chính ra nước ngoài, nữ chính dọn nhà, trong nhà nữ chính không đồng ý… bla bla, quả thật là vô cùng máu chó.”

“Mình không hy vọng sẽ có cuộc sống như thế, cũng không muốn bạn sẽ phải sống một cuộc sống như thế.”

“Cho nên, mình sẽ cố gắng!”

“Đặt một cái mục tiêu nhỏ trước, là kiếm 100 tỷ!”

“Nhưng mà, nếu như cuối cùng mình vẫn không thể kiếm được, vậy bạn phải đồng ý với mình một chuyện.”

“Không thể nghe lời cha bạn, cha bạn là một lão đầu rất xấu.”

“Bạn phải lấy hết can đám, để bỏ trốn với mình.”

Giang Chu vừa nói chuyện vừa quay đầu nhìn thoáng qua Phùng Tư Nhược.

Trong ánh mắt của hắn còn mang theo vẻ nghiêm túc và kiên định.

Giống như là đang tuyên cáo, cũng giống như là đang ra lệnh.

Lúc này, Phùng ngốc nghếch đáng yêu nhà ta đã choáng váng, đôi mắt lại trở nên long lanh như nước.

Nàng còn chưa khổ sở được bao lâu, lại phát hiện đây không phải tuyên ngôn bỏ cuộc, mà là… mà là đang tỏ tình sao?

Phùng Tư Nhược yên lặng một lát, bỗng nhiên đứng dậy.

Ngay sau đó, nàng đi đến trước mặt Giang Chu, đưa tay bám vào vai của hắn, sau đó, giang rộng đôi chân thon dài mềm mại, nhẹ nhàng ngồi xuống đùi Giang Chu.

Cả người đều rúc vào trong ngực Giang Chu giống như một con mèo nhỏ.

Nghiêng mặt, áp má vào trong lồng ngực của Giang Chu, cũng không nói lời nào.

Lúc này, mùi thơm thanh nhã đập vào mặt, còn thơm hơn cả không khí mùa xuân hơn.

Thình thịch thình thịch!

Lúc này, Giang Chu đang cứng đờ, nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng tim đập điên cuồng của nàng.

Hiện giờ hắn cũng hoàn toàn choáng váng.

Bởi vì hắn căn bản không tin Phùng Tư Nhược sẽ làm động tác này.

Cô bé này ăn gan hùm mật gấu rồi hả?!

Nhưng chính là công chúa nhỏ mắc chứng sợ hãi đám đông nha!

“Phùng Tư Nhược.”

“Ừm!”

“Có người nhìn thấy thì làm sao bây giờ?”

Phùng Tư Nhược không nói lời nào, mà chỉ dùng hai tay ôm cổ của Giang Chu.

Đây là mối tình đầu của nàng, nên nàng vẫn không hiểu rất nhiều thứ.

Không dám công khai, quen giữ bí mật, cũng không biết phải làm thế nào.

Nhưng bởi vì sự can đảm của đối phương, khiến cho nàng có thể tin tưởng tấm lòng đó, cũng dám đi tiếp cùng đối phương.

Nàng cảm thấy yêu thích một người cũng thích mình, điều này là một điều rất kỳ diệu.

Giang Chu yên lặng một lát, nhịn không được mà vươn tay lên xoa xoa tóc của nàng.

Sau đó, thời gian chậm rãi trôi qua, đảo mắt liền đến đêm khuya.

“Còn chưa ôm đủ à? Không muốn về ngủ sao?”

Phùng Tư Nhược yên lặng một lát: “Mình sẽ xuống, bạn không nên nhìn mình…”

Giang Chu không nhịn được mà cười: “Cho nên, bạn không dám xuống là vì xấu hổ?”

“Ừm…”

“Được, mình không nhìn, xuống thôi!”

Phùng Tư Nhược cắn môi, nhẹ nhàng rời khỏi lồng ngực của Giang Chu.

Hai gò má của nàng đã đỏ bừng, trong mắt viết đầy xấu hổ và thẹn thùng.

Thật ra thì nàng vừa leo lên đùi của Giang Chu thì đã thấy hối hận rồi.

Nhưng nàng lại không dám xuống, kết quả ngồi trong ngực Giang Chu hơn nửa tiếng.

Có điều, loại cảm giác này để cho nàng cảm thấy rất an tâm.

“Tê hết cả chân rồi, bạn nên giảm cân.”

Phùng Tư Nhược hơi cúi đầu, dùng giọng nói yếu ớt nhỏ bé để nói: “Mình không hề béo.”

Giang Chu đứng lên: “Đùa bạn thôi, đi thôi, mình đưa bạn về ký túc xá.”

“Ừm.”

“Có điều, mình thật sự không ngờ bạn lại to gan như thế đấy.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phùng Tư Nhược vốn đã hết đỏ, nhưng vừa nghe thấy Giang Chu nói như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lại đỏ bừng lên.

“Bạn… bạn có thể không nói với Đinh Duyệt không?”

“Mình không nói cho ai cả, đây là chuyện của hai chúng ta.”

Phùng Tư Nhược gật đầu: “Không thể gạt người.”

Giang Chu xoa xoa tóc của nàng: “Yên tâm, mình chỉ vụng trộm nhớ lại trong đầu thôi.”

“Ừm…”

Mười phút sau, Giang Chu đưa Phùng Tư Nhược về ký túc xá nữ.

Lúc này, đêm đã sâu hơn, trăng cũng đã cao hơn.

Những cặp tình nhân đi dạo trong sân trường cũng đã trở về ký túc xá, hoặc là đã đi đến khu phố nhà nghỉ khách sạn để bắt đầu đại chiến ba trăm hiệp.

Giang Chu vừa trở về, liền phát hiện ba con hàng kia đang chơi bài trong phòng.

Trên mặt Từ Hạo Đông và Trương Nghiễm Phát đã dán đầy giấy.

Mà Cao Văn Khải thì dương dương đắc ý, còn không ngừng cảm thán vận may của mình.

Giang Chu đứng sau bọn họ nhìn thoáng qua.

“Văn Khải, tôi đoán là học kỳ này ông sẽ không yêu đương được đâu.”

Cao Văn Khải ngẩng đầu lên: “Dựa vào cái gì?”

Giang Chu mỉm cười: “Ông chưa nghe thấy câu, so tài đắc ý tình trường thất ý à?”

“Vậy sao việc kinh doanh của ông càng ngày càng phát triể, mà yêu đương lại càng ngày càng nhiều?”

“Đừng có nói xấu anh đây, cái gì gọi là yêu đương càng ngày càng nhiều?!”

“Ngày nào trên người ông cũng có rất nhiều mùi nước hoa khác nhau, chẳng lẽ lỗ mũi của tôi sai rồi?”

Giang Chu căm giận: “Cút em gái ông đi, đừng đọc lời bài hát nữa.”

Cao Văn Khải thả bài trong tay xuống bàn: “Được rồi, tôi không giả vờ nữa, tôi ngả bài, hiện giờ có người đang theo đuổi tôi.”

Vừa dứt lại, ba tên còn lại đều liếc mắt nhìn nhau: “Ai thế? Trường nào?”

Chương 357 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!