Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 358: CHƯƠNG 358: ĐÁM THƯƠNG GIA PHẢN BỘI? CÓ SỮA CHÍNH LÀ MẸ?

Cao Văn Khải nói: “Tạm thời giữ bí mật, các ông cũng đừng điều tra, không phải trong trường chúng ta đâu.”

“Khoác lác…”

Ba người còn lại không tin chút nào, trên mặt còn nở nụ cười miệt thị.

Yêu đương, chính là thanh xuân của người khác.

Đến chó còn ghét bỏ thanh xuẩn của Cao Văn Khải nữa là người.

“Các ông đừng không tin, lần này có phú bà theo đuổi tôi đấy.”

Từ Hạo Đông cười nhạt: “Phú bà thích gì ở ông? Thích ông không tắm à?”

Cao Văn Khải nghiến răng, mở miệng nói: “Tôi sẽ xác định quan hệ trong vòng 3 ngày, các ông cứ chờ đấy.”

“Lão Cao, ông đừng kích động.”

“Tôi không kích động, ai bảo các ông không tin tôi?”

Giang Chu vỗ vỗ bờ vai Cao Văn Khải: “Yêu đương là chuyện tốt, nhưng ngàn vạn lần không nên đùa giỡn tình cảm của phú bà.”

Cao Văn Khải sửng sốt: “Là sao?”

“Nói chung, sống phải có tôn nghiêm.”

Buổi sáng hôm sau, thời tiết cũng không tệ lắm.

Sau hai tiết học, đám sinh viên liền tràn vào nhà ăn.

Giang Chu vừa bước chân trước ra khỏi cửa, còn chưa kịp bước chân sau.

Tiếng điện thoại di động dồn dập khiến cho hắn dừng bước lại.

Là Hàn Nhu gọi điện thoại đến.

Giọng nói của nàng còn rất lo lắng và vội vàng, bảo Giang Chu nhanh chóng đến phòng làm việc một chuyến.

Vì vậy, Giang Chu liền đưa sách vở cho Phùng Tư Nhược, để nàng mang về ký túc xá.

Sau đó, liền chạy như bay đến phòng làm việc.

Hắn vừa vào cửa, Tô Nam và Hàn Nhu đều đã ở trong này.

“Xảy ra chuyện gì? Tại sao lại gọi anh đến gấp như vậy?”

Hàn Nhu vẫy tay, chỉ chỉ vào màn hình máy tính: “Anh, anh xem cái này một chút đi.”

Tô Nam cũng ngẩng đầu lên: “Ông chủ, có người muốn hao lông dê của anh.”

“Là ai mà to gan như vậy?”

Giang Chu đi qua, ánh mắt rơi vào màn hình máy tình.

Trên đó là một website rất giống với website của hắn.

Nếu như không phải cái logo kia hơi khác một chút, thì ngay cả người sáng lập như hắn cũng sẽ nhầm lẫn.

Đây chính là website giả của ngôi sao khởi nghiệp bên đại học Thanh Bắc làm ra.

Chắc là cô ta đã bỏ hạng mục xe đạp cùng hưởng kia, lại nhìn thấy hạng mục của Giang Chu đang khí thế hừng hực, cho nên muốn nhảy vào kiếm một chén canh.

Hành vi của người này thật sự là…

Trong kỳ nghỉ đông, người này đã dùng ba ngàn đồng để treo địa chỉ trang web giả này trong diễn đàn khu đại học.

Nhưng bởi vì Giang Chu trở về trường sớm hơn dự tính, nên đã phát hiện kịp thời, topic cũng đã bị xóa.

Nhưng không ngờ website này vẫn còn tồn tại.

Giang Chu nhìn lướt qua một lúc, nhất thời liền biết Hàn Nhu để mình xem cái gì.

Đó là một banner treo ở trên đầu trang web, trên đó nói hệ thống đặt đồ online sẽ bắt đầu hoạt động vào 8 giờ tối mai.

Khá lắm, đây chính là muốn chơi đến cùng mà.

“Vào xem thử, xem có những thương gia nào hợp tác với website lởm này rồi.”

Tô Nam lập tức dùng chuột ấn vào khu vực đặt đồ ăn online.

Ngay sau đó, logo của tất cả thương gia đều hiện lên.

Những cửa tiệm này đều rất quen thuộc, toàn bộ đều là những cửa tiệm trong phố ẩm thực của khu đại học.

Khá lắm, đám người này muốn kiếm tiền từ hai đầu cơ à?

“Ông chủ, giờ phải làm gì đây?”

Giang Chu không vội vàng chút nào: “Không sao, nếu như bọn họ đói không chịu nổi, vậy sẽ ngoan ngoãn trở lại thôi.”

Tô Nam liếc nhìn Giang Chu một cái: “Thương gia chính là huyết mạch của trang web, thế mà anh còn bình tĩnh như vậy à.”

“Cô thấy tôi từng vội vàng lo lắng rồi à?”

Cùng lúc đó, quán mỳ xào trong phố ẩm thực.

Bảy mười phần trăm thương gia đều tụ tập ở chỗ này, bọn họ chuẩn bị họp.

Dĩ nhiên, chủ đề của buổi họp này chính là chuyện hợp tác với MonAnNgon.com kia.

MonNgon và MonAnNgon, chỉ hơn kém nhau một chữ.

Ở nơi này đều là người không có tầm nhìn gì cả, nếu MonNgon.com có thể giúp bọn họ kiếm được tiền, vậy hợp tác với MonAnNgon sẽ giúp bọn họ kiếm được nhiều tiền hơn.

Nhưng mà vẫn có người biểu thị không đồng ý.

Bởi vì trước kia bọn họ đã ký hợp đồng hợp tác rồi, trong hợp đồng đã nói rõ, tuyệt đối không được hợp tác với một phe thứ ba khác.

Nếu như vi phạm, vậy trang web sẽ tiến hành xử phạt tương ứng, thậm chí là không hợp tác với cửa tiệm đó nữa.

“Dù sao tôi cũng quyết định hợp tác rồi, kệ con mịa MonNgon đi.”

“Đại Lão Kiều, anh đừng nói châm chọc, ai chả biết anh bán thứ không sạch sẽ, bị người ta không cho online nữa.”

“Vậy thì làm sao? Ông đây chỉ cần kiếm tiền, bán ở đâu mà chẳng được?”

“Nhưng mà chẳng may bên phía MonNgon không đồng ý thì làm sao bây giờ?”

Đại Lão Kiều hừ lạnh một tiếng: “Nhìn dáng vẻ không có tiền đồ của các người kia, cửa tiệm là của chúng ta, chúng ta còn không có quyền lợi quyết định à?”

Đại Cường bán gà chiên thở dài: “Tôi mặc kệ các người thương lượng ra sao, dù sao tôi cũng không vi phạm hợp đồng.”

“Đại Cường, vợ anh đã bệnh ba năm rồi, anh không muốn kiếm thêm chút tiền à?”

“Anh Tiểu Giang đã giúp chúng ta rất nhiều, chúng ta không thể vong ân phụ nghĩa được!”

Chương 358 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!