Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 362: CHƯƠNG 362: XONG, SAO KHÔNG CÓ MỘT ĐƠN ĐẶT HÀNG NÀO! (2)

“Chỉ là đồ ăn không phong phú như trong nhà hàng.”

“Chuyện này cũng bình thường, người ta nhất định phải nấu một nồi to, rồi chia ra các hộp nhỏ…”

“Tôi định ăn thử tất cả các nhà hàng một lần, rồi viết Bảng xếp hạng.”

“Cũng hay đấy, mở topic này trên diễn đàn khu đại học, chắc chắn sẽ rất hot.”

Trong nháy mắt, màn đêm đã sâu hơn.

Khu phố nhà hàng thì hò hét ầm ĩ, vô số nhân viên giao hàng ra ra vào vào.

Nhưng bên phía phố ẩm thực thì lại vô cùng an tĩnh.

Chỉ có linh tinh lác đác vài đơn hàng, tất cả đều là của MonNgon.com.

Lúc này, tất cả thường gia hợp tác với MonAnNgon.com đều tụ tập trong quán mì xào.

Nam thì hút thuốc, nữ thì thở dài.

Mỗi người đều có dáng vẻ buồn bực chán nản.

Không phải nói sau cơn mưa trời lại sáng sao?

Không phải nói rẽ mây nhìn thấy mặt trời sao?

Có rất nhiều thương gia còn chưa được đốt lửa bật bếp chứ đừng nói là có vô số đơn đặt hàng.

Thậm chí có người còn bỏ thịt đã giã đông và trong ngăn đá lần nữa.

Nhưng thế này cũng không được.

Giã đông xong lại đông lại, giã đông xong lại đông lạnh.

Không đến hai ba lần, tất cả nguyên liệu nấu ăn đều sẽ hỏng mất!

“Tôi nghe ngóng rồi, hiện giờ bọn họ đang mở hoạt động ăn nhỏ ăn nhẹ gì đó, còn điên cuồng đề cử đồ ăn của các nhà hàng lớn kia.”

“Đúng vậy, cơm chiên của bọn họ mạnh hơn cơm chiên của chúng ta nhiều lắm.”

“Tôi còn nghe nói, lợi nhuận của hoạt đông ăn nhỏ ăn nhẹ này đều thuộc về thương gia, Giang Chu không lấy một chút trích phần trăm nào.”

“Đây rõ ràng là đang muốn cướp công việc làm ăn của chúng ta mà!’

“Quá ghê tởm, nào có ai lại đập chén cơm của người khác như vậy chứ!”

“Nhưng bây giờ phải làm sao? Cái trang web này căn bản là không có đơn đặt hàng!”

Đại Lão Kiều vỗ bàn một cái: “Làm người phải có chí khí, không chịu khuất phục!’

Ba Mặt Rỗ gật đầu: “Nếu tên đó muốn tiêu hao xem ai chết trước, vậy chúng ta phải theo đến cùng.”

“…”

Lời này vừa ra, mọi người đều không nói gì.

Theo đến cùng?

Bọn họ còn phải trả tiền thuê nhà, làm sao có thể theo đến cùng với người ta?

Giang Chu không hợp tác với bọn họ, quay đầu liền có thể hợp tác với các nhà hàng trên phố lớn.

Nhưng bọn họ không hợp tác với Giang Chu, chỉ dựa vào những khách lẻ linh tinh lác đắc kia thì có thể kiếm được bao nhiêu tiền?

Hiện giờ đã không giống với ngày xưa rồi.

Từ khi đặt thức ăn ngoài online, đám sinh viên trong khu đại học càng ngày càng lười.

Trước kia còn kết bạn đi đến phố ẩm thực ăn uống đi dạo.

Nhưng bây giờ mọi người đều bắt đầu đặt đồ ăn online hết rồi.

Kiếm khách lạ?

Đây tuyệt đối không phải là một biện pháp hay.

“Muốn theo thì các người theo đi, vẫn là Đại Cường nói đúng, mẹ kế có cho uống sữa không?”

“Đại Lão Kiều, đều cmn tại anh kích động mọi người, bằng không thì tôi đã không bị giải trừ hợp tác rồi!”

“Mẹ nó, chuẩn bị 5000 đồng phí bồi thường vi phạm hợp đồng đi, bằng không thì sẽ chết đói cả lũ đấy.”

“Đi thôi, đi tìm Đại Cường hỏi một chút, anh ta có quan hệ khá tốt với Giang Chu.”

Có một thương gia động lòng.

Ngay sau đó liền có cái thứ hai, cái thứ ba…

Vì vậy, mọi người thảo luận một phen, vẫn quyết định giao nộp phí bồi thường vi phạm hợp đồng.

Đám người nghĩ thông suốt chuyện này, liền trực tiếp chạy đến quán gà chiên của Đại Cường.

Nhưng ngoài ý muốn chính là, tiệm gà rán của Đại Cường lại đóng cửa.

Trên cửa còn treo một tấm bảng, viết tạm dừng kinh doanh.

Cùng lúc đso, trong một khu nhà tập thể cũ ngoài đường vành đai năm.

Phía sau ngõ nhỏ đầy nước bẩn là một dãy nhà nhỏ màu xám.

Tường màu xám không phải là phong cách trang trí của nó, mà là bởi vì lâu năm không tu sửa, cho nên tường đã biến thành màu bẩn thỉu.

Bước vào căn nhà thứ năm trong ngõ, mở cửa là một căn phòng nhỏ chưa đầy 30 mét vuông.

Trong phòng tối tăm vì không có ánh mặt trời.

Trên chiếc giường lớn ở sát vách tường phía đông, có một người phụ nữ đang dựa vào đầu giường.

Bên cạnh còn có một cái giường nhỏ và một cái bàn làm việc.

Có một cô bé đang ngồi làm bài tập ở trên bàn.

Giang Chu cầm sữa và vài cân thịt heo đi vào nhà.

“Đến vội vàng, không mang thứ gì, mong chớ để ý.”

Đại Cường nói: “Anh Tiểu Giang, cậu đến chơi còn mang quà làm gì, chúng ta cũng không xa lạ như vậy mà.”

Giang Chu khoát tay, nhìn về phía người phụ nữ trên giường: “Chị dâu bây giờ thế nào?”

Đại Cường thở dài: “Bệnh tình xem như ổn định, nhưng toàn thân vẫn không có sức, chỉ có thể nằm ở trên giường.”

“Bệnh biện không kiểm tra ra được gì à?”

“Bắt đầu từ hai năm trước, tôi đã dẫn cô ấy đi thiên nam địa bắc để khám bệnh, ai ngờ không có bệnh viện nào cho một câu trả lời hợp lý cả, lại là chứng này lại là bệnh kia, khiến cho tôi không biết tin ai.”

Chương 362 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!