Giang Chu yên lặng không nói gì, hắn có chút thương tiếc mà đánh giá người phụ nữ xanh xoa vàng vọt kia.
Sợi dây thừng bị cắt ở nơi mỏng manh, vận rủi chỉ tìm đến người nghèo khó.
Cuộc sống này không có công bằng gì đáng nói cả.
Tâm trạng bây giờ của hắn cũng hơi nặng nề.
Vì vậy, Giang Chu quay đầu nhìn thoáng qua cô bé đang ngồi làm bài tập trên bàn.
“Em gái học lớp mấy rồi?”
Con gái Đại Cường quay đầu lại: “Em học lớp ba.”
Giang Chu nhìn về phía Đại Cường: “Có con gái thật tốt, vừa nhìn đã thấy ấm lòng rồi, đúng không?”
Đại Cường cười ha ha một tiếng: “Đời này của tôi cũng chẳng có niềm vui gì đáng nói, chỉ là nhìn thấy con bé mới có thể vui vẻ một chút.”
“Không nên nản chí, chỉ cần chịu khó làm, cuộc sống rồi sẽ khá hơn.”
“Tôi hiểu, tôi sẽ không bỏ cuộc.”
Giang Chu gật đầu: “Mấy ngày gần đây, anh giúp tôi trấn an các thương gia không vi phạm hợp đồng trong phố ẩm thực một chút, để bọn họ kiên định một chút, không cần nghĩ đông nghĩ tây.”
Đại Cường ngẩng đầu lên: “Vì sao?”
“Hoạt động ăn nhỏ ăn nhẹ sẽ kéo dài một tuần, các nhà hàng đó sẽ được đề cử lên cao nhất, chuyện này sẽ khiến cho đơn hàng bên phía các anh bị giảm mạnh.”
“Vậy… một tuần sau thì sao?”
“Chuyện này anh không cần lo lắng, một tuần sau tôi sẽ lấy tiền trích phần trăm, đến khi đó giá cả của mấy món đó sẽ đắt hơn, phố ẩm thực sẽ lại như bình thường thôi.”
Đại Cường nghe thấy mấy lời này thì cũng yên lòng hơn.
Hiện giờ, phố ẩm thực đều dựa vào đơn hàng ở ngoài để chống đỡ, nếu như không có lưu lượng thì sẽ đả kích nghiêm trọng với các thương gia trong đó.
Lúc này, Giang Chu vỗ vỗ bờ vai anh ta, rồi đứng dậy rời đi.
Hiện giờ, trang web của hắn đã phổ cập đến mỗi một thành phố lớn.
Cho nên phố ẩm thực ở khu đại học đã không còn quan trọng với hắn nữa, nhưng làm người vẫn không thể quên ban đầu được.
Nhất là những người đã ủng hộ mình khi mình mới cất bước.
Như vậy, chứng ta hắn còn phải đi một chặng đường rất dài mới có thể trở thành một nhà tư bản vô tình.
Giang Chu lái xe, chậm rãi đi về đại học Thượng Kinh.
Chỉ là còn chưa vào cổng trường, đã có người xông ra chặn xe của hắn.
Người này mặt mày tái nhợt, tóc tai rối bù, dùng hai mắt đỏ bừng để nhìn hắn.
Giang Chu mở cửa sổ xe xuống, nhìn ra bên ngoài.
“Cô là ai?”
“Tôi là Dương Nhạc Đa của đại học Thanh Bắc, chúng ta đã từng gặp mặt rồi.”
“Ồ, thì ra là cô, có chuyện gì không?”
Dương Nhạc Đa liếm bờ môi khô khốc: “Giang Chu, tôi biết sai rồi, anh có thể tha cho tôi một mạng không?”
Giang Chu hơi nhíu mày: “Biết sai rồi? Tôi không hiểu lắm, hay là cô nói cụ thể một chút đi!”
“NgonAnNgon.com là trang web của tôi!’
Trong khi nói chuyện, Dương Nhạc Đa đã không còn dáng vẻ cao cao tại thượng trước kia.
Trước tám giờ, cô ta còn cho rằng mình đã thắng chắc.
Nhưng không ngờ sau khi hệ thống đặt đồ ăn online login, trang web của cô ta vẫn không có một đơn đặt hàng nào.
Ngay từ đầu, cô ta còn tưởng rằng phải chờ một lúc.
Nhưng ngay sau đó, cô ta liền thấy hoạt động ăn nhỏ ăn nhẹ của trang web của Giang Chu.
Dương Nhạc Đa biết, thì ra Giang Chu dùng cách này để kéo tất cả lưu lượng qua bên đó.
Bởi vì chuyện này, mà hơn 50 thương gia đã chạy đến đại học Thanh Bắc, bọn họ vừa kêu gào muốn hủy hợp đồng, vừa muốn cô ta bồi thường tổn thất.
Dương Nhạc Đa đã sắp sụp đổ rồi.
giai đoạn đầu, cô ta đã tốn hơn 300 ngàn xây dựng trang web này.
Thuê server, thuê máy ảo, lại thuê một đám nhân viên giao hàng trong thị trường lao động.
Hiện giờ, đám thương gia trong phố ẩm thực gây sự.
Những nhân viên giao hàng kia cũng ngăn cổng trường để đòi tiền lương.
Mà tiền cô ta sử dụng là tiền tham ô từ trong khoản đầu tư, số tiền đó phải được sử dụng trong hạng mục xe đạp cùng hưởng.
Hiện giờ cô ta đã sử dụng chúng vào trang web giả mạo này rồi.
Nếu đám thương gia và nhân viên giao hàng tiếp tục gây sự nữa, thì nhất định người đầu tư sẽ phát hiện ra chuyện này.
Có lẽ cô ta sẽ bị khởi tố vì tội lừa đảo và chiếm dụng tài sản.
Cho nên, Dương Nhạc Đa đã không còn cách nào khác, chỉ có thể đi cầu xin Giang Chu.
“Tôi đã xem qua trang web của cô, làm giả không tệ, nhưng mà cô đang chạy đến khoe khoang với tôi à?”
Dương Nhạc Đa hít sâu một hơi: “Tôi biết tôi không thắng được anh, tôi không làm giao đồ ăn ngoài nữa còn không được sao?”
Giang Chu bỗng nhiên vui vẻ: “Cô có làm hay không thì liên quan gì đến tôi? Tôi cũng không nói là không cho cô làm mà?”
“Nhưng mà tôi online một ngày, vậy mà không được một đơn hàng nào, tôi biết tôi không chơi lại anh.”
“Được rồi, tôi tiếp nhận lời xin lỗi của cô, giờ thì tránh ra, tôi phải về rồi.”
Dương Nhạc Đa bỗng nhiên nắm chặt cửa xe của Giang Chu: “Hai trăm ngàn, tôi chỉ cần 200 ngàn là đủ rồi.”
Giang Chu hơi sững sờ, bỏ chân khỏi chân ga: “200 ngàn cái gì?”
Chương 363 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]