Dương Nhạc Đa lại nói: “Tôi làm website, thuê máy ảo, phát triển hệ thống đặt đồ ăn online, tất cả tổng cộng hết khoảng 300 ngàn, bây giờ tôi chuyển cho anh, chỉ cần 200 ngàn được.”
“Ý của cô là muốn bán cho tôi?”
“Đúng thế, được không?”
Giang Chu trợn tròn mắt lên: “Cô điên rồi à? Tôi bỏ 200 ngàn để mua một thứ vốn thuộc về mình? Tôi mua về để giữ lại ăn tết à?!”
“Nhưng tôi không thể thua lỗ thêm nữa, nếu tiếp tục như vậy thì tôi sẽ không thể bổ sung khoản tiền của người đầu tư nữa rồi!”
Giang Chu cảm thấy rất buồn cười: “Cô cmn tham ô khoản đầu tư để mua kẹo cho tôi ăn à? Cô không bổ sung được thì có liên quan gì với tôi?”
Dương Nhạc Đa liều mạng nắm lấy một tia hy vọng cuối cùng: “Chỉ cần anh đồng ý mua, anh muốn tôi làm gì cũng được.”
“Cô có thể làm gì?”
“Tôi có thể giới thiệu người đầu tư cho anh biết, trang web của anh đang mở rộng ra toàn quốc, nhất định là rất thiếu tiền.”
Giang Chu mỉm cười: “Những người đầu tư đó có thể đầu tư cho tôi bao nhiêu?”
Dương Nhạc Đa hít sâu một hơi, cảm thấy mình nên nói quá một chút: “Ít nhất cũng là 20 triệu, đây không phải là con số nhỏ đâu!!”
“20 triệu à, đúng là không phải một con số nhỏ.”
“Vậy là anh đồng ý rồi?”
Giang Chu hất tay của Dương Nhạc Đa ra: “Tài sản cố định của tôi bây giờ, có lẽ đã nhiều hơn đám kim chủ ba ba đó của cô rồi.”
Dương Nhạc Đa trợn tròn mắt lên: “Anh đùa gì thế, những người đầu tư kia đều có giá trị con người hơn trăm triệu đấy.”
“Đúng thế, tôi cũng hết cách rồi, ai bảo cha vợ của tôi là tên khốn khiếp, thế mà lại đòi 100 tỷ tiền lễ hỏi.”
Giang Chu ném câu này rồi lái xe vào trong đại học Thượng Kinh.
Đúng là chuyện kỳ lạ ngày nào cung có, hôm nay lại đặc biệt nhiều.
Đúng!
Đánh không lại liền gia nhập là một quyết định rất tốt, nhưng mà phải xem lại mình có xứng gia nhập hay không đã chứ?
…
“Hắt xì!”
“A…Hắt xì!”
Cuối tháng năm trời nổi giông tố.
Chuyển giao giữa mùa xuân và mùa hè, nóng lạnh xen kẽ.
Dù là một người đàn ông mạnh mẽ như Giang Chu cũng bị hạ gục.
Khoảng thời gian gâng đầy, hoạt động đầu tư của hắn càng ngày càng nhiều.
Trải qua một vòng rồi lại một vòng.
Hắn đã đầu tư vào tất cả những xí nghiệp internet có thể kiếm tiền trong tương lai.
Sau đó, lại vội vàng mở rộng ra toàn quốc và kiểm tra thí nghiệm app mới, lại còn phải đi học nữa, người sắt cũng không chịu được chứ đừng nói là người bằng xương bằng thịt.
Vì vậy, ngày hôm nay, Giang Chu thành công tiến vào bệnh viện phụ thuộc đại học Thượng Kinh.
Vốn dĩ chỉ có một mình hắn đến, nhưng ai ngờ Phùng Tư Nhược cũng không đi học, mà xin nghỉ để ở cùng với hắn.
Bưng trà rót nước… nói chung là rất chăm chỉ.
Từ sau khi nàng chủ động nằm trong lòng của Giang Chu ở bên hồ, cô bé này càng ngày càng bám dính lấy Giang Chu.
Tan học đi nhà ăn cũng phải nắm tay, khi không có tiết học thì sẽ đi tìm hắn ở khắp nơi.
Khi đi ngủ thì nói ngủ ngon rồi những vần phải gửi thêm mấy tin nhắn nữa.
Nhất định nàng đã ở trạng thái không có Giang Chu là không được.
Thật ra thì Giang Chu cũng biết, lễ hỏi và gia đình đều là gông xiềng đối với nàng.
Cái gông xiềng này vừa khóa nàng, đồng thời cũng khóa tình cảm của nàng.
Nhưng sau khi vô thức tỏ tình ở bên hồ, thì nội tâm của Phùng Tư Nhược đã thả lỏng hơn vài phần.
Tuy ngoài miệng nàng không nói gì, nhưng càng ngày càng giống các cô bé đang trong thời kỳ yêu đương.
Tuy rằng nàng không có thói quen làm nũng, nhưng vẫn biết hầm hừ để biểu đạt sự bất mãn của mình.
Giang Chu đường đường là một nam nhi bảy thước, trái tim cũng cứng rắn như thép, nhưng khi nhìn thấy nàng, ánh mắt của hắn cũng không khỏi trở nên mềm mại và cưng chiều.
“Uống nước không?”
“Không uống.”
Phùng Tư Nhược nhìn Giang Chu: “Vậy…vậy anh có ăn gì không?”
“Cũng không ăn.”
Giang Chu cầm đuôi ngựa của nàng, nhẹ nhàng nghịch ngợm.
Dường như Phùng Tư Nhược bị Giang Chu làm cho ngứa ngáy, nhịn không được mà lắc lắc cái đầu nhỏ, lại giơ tay lên để gạt tay hắn ra.
Giang Chu thuận thế xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, trong lòng lại thấy rất an nhàn.
Cuộc sống hạnh phục vẫn luôn nằm ở những thứ vụn vặt hàng ngày, chứ không phải ở trên đỉnh phong dậy sóng kia.
Đi làm, tan làm, mua thức ăn, nấu cơm…
Có thể đem cuộc sống bình thản trở nên ngọt ngào mới là tình yêu đích thực.
Nhưng mà trong lòng Giang Chu vẫn hơi buồn bực.
Làm sao hết lần này đến lần khác chỉ bị cảm mạo chứ?
Tông xe cũng tốt mà nhỉ?
Tốt nhất là què một chân!
Như vậy thì hắn có thể dụ dỗ Phùng Tư Nhược đưa hắn đi vệ sinh.
Phùng ngốc nghếch đáng yêu nhà ta là một cô gái có lá gan rất nhỏ.
Một số thời điểm phải có thứ kích thích thì nàng mới có thể buông lỏng nội tâm.
Giang Chu đang nghĩ ngợi, Phùng Tư Nhược bỗng nhiên vươn bàn tay nhỏ trắng như ngọc của mình, đặt lên trán của hắn.
Sau đó, lại sờ lên trán của mình một cái, rồi cũng yên lòng.
Chương 364 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]