“Không sốt!”
Giang Chu gật đầu: “Ừm, bây giờ không sốt, buổi tối sẽ phát quyến rũ nha.”
Phùng Tư Nhược bỗng nhiên hiểu ý của Giang Chu.
Nàng hừ một tiếng rồi quay đầu đi, dự định không để ý đến hắn nữa.
Nàng đã không phải là một cô bé không biết gì như một năm trước.
Từ khi Giang Chu xuất hiện, Đinh Duyệt đã phổ cập cho nàng rất nhiều tri thức liên quan đến yêu đương.
Tuy nàng cũng chỉ có kiến thức nửa vời, đầu óc thường xuyên không nảy sổ kịp, nhưng mà hơi nghĩ lại một chút thì cũng có thể hiểu được.
Đúng lúc này, cửa phòng bệnh bỗng nhiên bị gõ cốc cốc cốc.
Hoàng Kỳ và Hàn Nhu một trước một sau đi vào.
Người trước còn ôm một bó hoa Tulip rất đẹp, người sau thì ôm một quả dưa hấu rất to.
“Cặn bã năm, bạn nhất định phải cố lên, chỉ cần bạn không buông bỏ, vậy liền sẽ còn có một chút hy vọng sống, chờ bạn khá hơn một chút, mình liền dẫn bạn đi tìm một bệnh viện lớn, tìm bác sĩ tốt nhất!”
Giang Chu véo tai của Hoàng Kỳ, híp mắt cười: “Cô bé chết tiệt này, thích đóng phim đúng không?”
Hoàng Kỳ bị đau liền đánh lại Giang Chu: “Mình nói đùa thôi, mau buông tay ra, sắp rơi ra rồi kìa!”
“Anh đây chỉ cảm mạo, đừng rủa như sắp chết vậy chứ!”
Hàn Nhu ngồi xuống trước giường bệnh: “Anh còn không biết ngại mà nói mình khỏe mạnh, kết quả lại phải nằm viện vì cảm vặt.”
Giang Chu khoát khoát tay: “Em không hiểu gien cuar anh rồi, bình thường anh sẽ không bị ốm, nhưng mỗi khi ốm sẽ rất nghiêm trọng.”
“Phi phi phi, đừng nói mấy thứ nghiêm trọng gì gì đó trong bệnh viện chứ?”
“Được được, anh không nói.”
Trong khi nói chuyện, Phùng Tư Nhược đã bưng ly giấy qua, sau đó rót hai chén nước cho hai người, rồi liền ngoan ngoãn ngồi một bên, nhã nhặn lịch sự mà nhìn hai cô gái.
“Cảm ơn chị dâu.”
“Cảm ơn chị gái!”
Hàn Nhu nhìn Hoàng Kỳ với ánh mắt kỳ quái: “Chị gọi chị dâu là vì anh trai chị, vậy vì sao em lại gọi chị gái?”
Hoàng Kỳ mỉm cười, giả vờ thẹn thùng: “Bởi vì bạn Phùng là chính cung nương nương, em làm tiểu thiếp, nên phải gọi là chị, bạn Phùng, đúng không nha?”
“Ngô… không đúng!”
“Vậy mình buông tha cho Giang Chu, bạn trực tiếp làm bà xã mình nhé?”
Phùng Tư Nhược nhíu mũi ngọc: “Uống nhiều nước đi, đừng nói nữa.”
Hoàng Kỳ hậm hực uống một hớp: “Cũng không biết Giang Chu làm gì để làm bạn động lòng nữa.”
Giang Chu nằm ngáp một cái ở trên giường: “Nào có bí quyết gì, chỉ là không biết xấu hổ hơn người khác mà thôi.”
“Ừm, nói đến không biết xấu hổ, thì đúng là mình không bằng bạn.”
Phùng Tư Nhược nhịn không được mà hơi gật đầu, dường như là tán thành với câu nói này của Hoàng Kỳ.
Cùng lúc đó, có mấy cô y tá ở trước cửa làm bộ như không có gì mà liếc mắt vào trong phòng một chút.
Ánh mắt của các cô đảo qua mặt của ba cô bé trong phòng, biểu cảm lại từng bước trở nên ý vị sâu xa.
“Người này tuyệt đối là tình thánh!’
“Phi, tình thánh cái gì, phải gọi là cặn bã nam.”
“Không sai, mới vào viện có một tiếng, liền có ba cô bé chạy đến rồi, một người lại xinh đẹp hơn một người.”
“Các bà biết cái gì, chân đạp nhiều thuyền mới có thể gọi là cặn bã nam.”
“Vậy người này khác ở chỗ nào?”
“Người ta có thể ghép các thuyền lại với nhau, vậy chính là tình thánh rồi.”
Chẳng mấy chốc, sắc trời liền tối dần.
Ngoài cửa sổ đã có mưa nhỏ tí tách, làm cửa sổ thủy tinh trở nên mơ hồ.
Buôi tối Hàn Nhu còn phải đi họp ở hội học sinh, cho nên dự định rời đi.
Nhưng mà Hoàng Kỳ lại không muốn, nói cái gì cũng muốn ở lại để làm ấm giường.
Kết quả Hàn Nhu quyết định thật nhanh, trực tiếp kéo Hoàng Kỳ rời đi.
Đùa gì thế?
Hàn Nhu nàng đứng về phía Phùng Tư Nhược đó nha!
Làm sao có thể không giữ lại khoảnh khắc lãng mạn này cho Phùng Tư Nhược được chứ?
Cùng lúc đó, Phùng Tư Nhược ngồi ở bên giường, lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nước mưa rơi xuống, làm cho những cây cối ở bên ngoài rung động không ngừng.
Thỉnh thoảng lại có những chiếc xe phóng như bay ở trên đường.
Giang Chu duỗi người: “Buổi tối đừng về nữa, dù sao ở đây cũng có giường trống.”
Phùng Tư Nhược do dự một chút, rồi vẫn gật đầu: “Vậy em không về nữa.”
Trời vừa tối vừa mưa, cho nên nàng cũng không dám trở về ký túc xá thật.
“Vậy anh đi tìm mấy chị y tá mang chăn gối qua cho em nhé.”
“Ừm…”
Giang Chu ưỡn ngực ngẩng đầu đi ra khỏi phòng.
Đây vốn là phòng bệnh dành cho ba người.
Nhưng người bệnh nhân gần cửa đã bị y tá đẩy ra ngoài, cho nên phòng ba người đã đổi thành hai người.
Nhưng cái giường bệnh bên cạnh lại không có người ở.
Giang Chu muốn tìm chị y tá để mượn chăn gối, nhưng liếc mắt nhìn ra ngoài lại phát hiện không có ai ngoài cửa cả.
Nếu như cái giường bệnh này cũng bị kéo ra ngoài thì tốt, như vậy Phùng Tư Nhược chỉ có thể ngủ với mình.
Đáng tiếc!
Ông đây trọng sinh trở về, ngay cả một phần mềm hack cũng không có!
Làm sao có thể làm cho cái giường này biến mất chứ?
Nhưng đúng lúc này, Phùng Tư Nhược bỗng nhiên đứng dậy.
Giang Chu lấy lại tinh thần: “Em đi đâu vậy?”
“Đi vệ sinh.”
Chương 365 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]