Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 366: CHƯƠNG 366: TRỜI MƯA GIÓ LỚN, QUA ĐÊM VỚI NHAU!

“Anh đưa em đi!”

“Không cần, anh nghỉ ngơi đi!”

Phùng Tư Nhược từ chối Giang Chu, sau đó liền rời khỏi phòng bệnh.

Lúc này, Giang Chu nhìn cái giường bệnh trống không bên cạnh một chút.

Lại nhìn ly giấy mà Hoàng Kỳ vẫn chưa uống hết, sau đó lại nhìn cái giường trống không đó, rồi lại nhìn ly giấy một chút…

Một lúc lâu sau, hắn mới khẽ lắc đầu một cái.

Thôi quên đi, làm người không thể làm như vậy, chẳng may buổi tối có bệnh nhân cần điều trị khẩn cấp thì phải làm sao?

Tuy rằng hắn rất muốn ôm Phùng Tư Nhược ngủ, nhưng làm như vậy, dường như rất không có đạo đức.

Vì vậy, Giang Chu liền thở dài, rồi từ bỏ suy nghĩ này.

Hắn gối lên cánh tay của mình, tai nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, lẳng lặng chờ Phùng Tư Nhược trở về.

Mười phút sau, Phùng Tư Nhược vẫn chưa trở về.

Nhưng chị y tá vừa tiêm cho hắn lại đi vào phòng bệnh.

Chị y tá nhìn thấy Giang Chu vẫn mở mắt thì hơi bất ngờ.

“Tại sao muộn thế này rồi mà em vẫn chưa ngủ?”

Giang Chu hơi quay đầu: “Đang suy nghĩ vấn đề sinh sôi và truyền thừa của nhân loại, cho nên không ngủ được.”

Chị y tá nghe không hiểu, nhưng vẫn lộ ra nụ cười: “Vấn đề của sinh viên đại học Thượng Kinh thật thâm ảo.”

“Thật ra thì đây là chuyện mà con trai thời kỳ trưởng thành không tránh khỏi.”

Chị y tá không trả lời tiếp, mà đi về phía cái giường trống không bên cạnh, chuẩn bị đẩy ra ngoài.

Giang Chu hơi sững sờ: “Cái giường này không ở đây đêm nay sao?”

“Trong phòng giải phẫu có một đôi vợ chồng trẻ gặp tai nạn xe cộ, nói thế nào người nhà cũng không chịu rời khỏi, cho nên tôi đẩy ra cho bọn họ nghỉ ngơi một chút.”

Giang Chu cảm động: “Chị gái, chị quả nhiên là thiên sư ở nhân gian mà!”

Mặt chị y tá liền đỏ lên: “Đây là chuyện bình thường nha, cậu mau ngủ đi!”

“Có nặng hay không? Có cần em giúp một tay không?”

“Không cần không cần, phía dưới có bánh xe mà.”

“Thay em chúc cặp vợ chồng kia thoát khỏi nguy hiểm, nhanh chóng hồi phục.”

Chị y tá liền liếc mắt nhìn Giang Chu một cái.

Chàng trai này vừa tốt bụng lại vừa dịu dàng ấm áp, thật là tốt biết bao.

Đáng tiếc, tại sao lại là cặn bã nam rồi?

Lúc này, Giang Chu nhìn chị y tá đẩy giường đi ra ngoài, hai mắt của hắn đã sáng rực như sao.

Hắn đã nói rồi mà, mình tuyệt đối là Khí Vận Chi Tử!

Khá lắm, muốn cái gì liền được cái đó!

Đêm nay tuyệt đối không thể ngủ.

Không thể cô phụ sự an bài của ông trời được!

Khi Giang Chu đang nghĩ, Phùng Tư Nhược chậm rì rì vào phòng bệnh.

Lúc này nàng cũng hơi buồn ngủ rồi, liền dùng tay nhỏ xoa xoa mắt.

Ai ngờ vừa vào cửa, liền không nhìn thấy cái giường còn lại đâu.

Hai mắt của Phùng Tư Nhược có chút mê man mà nhìn về phía Giang Chu.

“Giường đâu rồi?”

“Chị y tá đẩy ra ngoài rồi.”

Phùng Tư Nhược hơi trợn tròn mắt lên: “Vì sao nha?”

Giang Chu vẫy tay gọi nàng đi qau, sau đó lại thêm mắm thêm muối những gì chị y tá vừa nói cho hắn biết.

Đôi vợ chồng trẻ tuổi ân ân ái ái, lại phải hứng chịu bàn tay nghiệt ngã của vận mệnh.

Cha mẹ già lớn tuổi đau lòng biết bao, chỉ muốn canh giữ trước cửa chứ không muốn rời đi.

Phùng Tư Nhược lẳng lặng nhìn Giang Chu, biểu cảm của nàng đã có chút thương cảm.

Ngay cả lông mi cũng không khỏi run lên, viền mắt cũng từ từ đỏ ửng.

Sau đó, Giang Chu liền thuận tiện nói đến chuyện đêm nay ngủ chung chăn.

Trong lời nói lại như khuyên nhủ Phùng Tư Nhược, làm người phải biết suy nghĩ cho người khác, hai người ngủ chung một giường là vì tặng cái giường khác cho người cần nó hơn.

Hơn nữa còn cam đoan rằng mình tuyệt đối không làm gì cả.

Phùng Tư Nhược suy tư một lúc lâu, cuối cùng vẫn đồng ý.

Nhưng vừa dứt lời, điện thoại di động của Phùng Tư Nhược bỗng nhiên bắt đầu rung lên.

Nàng mở khóa ra xem, hóa ra là Đinh Duyệt gọi đến.

“Alo, Phùng Tư Nhược, bạn không trở về ký túc xá à?”

Phùng Tư Nhược lấy tay che ống nghe, nhỏ giọng nói: “Giờ muộn rồi nên không về nữa.”

Đinh Duyệt yên lặng một lát: “Rốt cuộc bạn cũng muốn trải qua chuyện đó sao?”

“Hả?”

“Thôi bỏ đi, mình mặc kệ cặp vợ chồng son hai người!”

“Ồ!”

“Ngày mai nhớ nói cho mình biết cảm giác đó thế nào nhé.”

Đinh Duyệt nói xong thì lập tức cúp máy luôn.

Biểu cảm của Phùng Tư Nhược lại càng mờ mịt hơn vài phần.

Ngủ thì có thể có cảm giác gì?

Ngủ đương nhiên là có cảm giác như ngủ rồi mà?

Chuyện này có gì mà phải nói chứ?

“Ngủ đi!”

“Ừm!”

Phùng Tư Nhược cởi giày ra, lại cởi nốt tất ra, để lộ ra đôi chân nhỏ thanh tú dễ thương.

Sau đó, nàng leo lên giường, vất vả lắm mới chen vào được.

Giang Chu cũng không khách khí, liền đưa tay kéo nàng vào ngực.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phùng Tư Nhược liền đỏ ửng, hô hấp cũng nhanh hơn vài phần.

Thật ra thì nàng cũng quen bị ôm như vậy rồi, chỉ là không quen trời tối người yên như vậy thôi.

Nhưng lúc này, bên ngoài cửa sổ là mưa to gió lớn.

Phía chân trời thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng sấm ầm ầm.

Bị ôm như vậy, lại có một cảm giác an toàn không nói nên lời.

Chương 366 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!