Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 371: CHƯƠNG 371: CHA VỢ GIÚP CON GÁI TIẾT KIỆM ĐỒ CƯỚI! (2)

Tốt xấu gì thì tên Giang Chu chó má kia cũng là người mà con gái mình thích, cho nên mình điều tra một chút cũng không có gì quá đáng.

Nhưng khi Phùng Sùng xem bản tài liệu này thì càng ngày càng nhíu chặt mày hơn.

Tên Giang Chu chó má này, rõ ràng là một tên tài trí tầm thường.

Đầu tư nhiều xí nghiệp nhỏ như vậy, hơn nữa còn đều là các lĩnh vực khác nhau.

Đây cmn là tên ngu xuẩn đến mức nào mới có thể làm được chứ?

“Hả? …Khoan đã!”

“Tên này còn có một công ty điện ảnh? Còn cmn làm biên kịch?”

“Quả thực là màm xằng làm bậy mà, rốt cuộc tên này muốn làm cái gì?”

Phùng Sùng bỗng nhiên cau mày.

Ông không hiểu nổi rốt cuộc Giang Chu muốn làm gì.

Thậm chí cũng không tìm được đáp án từ những công ty mà Giang Chu đầu tư cho.

Nhưng từ một nơi sâu xa nào đó, ông lại cảm thấy những công ty này giống như một tấm lưới lớn.

TouTiao chiếm cứ vị trí tin tức mới hàng ngày.

iQiyi chiếm cứ vị trí giải trí.

Mà Kinh Đông mới cất bước chiếm cứ một vị trí trong chợ online.

Còn Tiểu Hồng Thư, Didi, Zhihu và Tik Tok…

Sáng sớm xem tin tức, buổi trưa gọi thức ăn ngoài, buổi tối cày phim.

Cuối tuần lại lên internet mua sắm, đi ra ngoài thì gọi xe…

Sau đó lại là chia sẽ về cuộc sống, tìm kiếm sự cộng minh…

Phùng Sùng hơi sững sờ, ông phát hiện đây là một tấm lưới.

Hiện giờ internet vừa mới cất bước, toàn bộ thế cục còn chưa rõ ràng.

Nhưng những công ty mà Giang Chu đầu tư vào, hầu như đã bao trùm tất cả cuộc sống internet rồi.

Chẳng qua là, Giang Chu có thể xác định những công ty này sẽ không thất bại sao?

Phùng Sùng nghĩ đến đây, thì lật tài liệu ra xem lại một lần nữa.

iQiyi được định vị là một website video sử dụng điện toán đám mây với dữ liệu lớn một cách chính xác.

Kinh Đông được định vị chỉ bán hàng thật giá thật, phục vụ những người mua lẻ.

TouTiao được định vị là nền tảng có tin tức chính xác và nhanh nhất.

Tuy rằng các công ty này vẫn còn nhỏ, nhưng định vị lại hết sức rõ ràng.

Thậm chí còn vượt qua những đối thủ cạnh tranh của nó bây giờ.

Giữa những công ty này có chỗ giống nhau, nhưng lại có chỗ khác biệt.

Ví dụ như Taobao đang phát triển khá mạnh tại thời điểm này, dạo gần đây bị người tố cáo bán hàng giả, hàng nhái chất lượng cao, hiện giờ các tin tức trên internet đều nghiêng về phía Kinh Đông chỉ bán hàng thật của Giang Chu.

Hơn nữa, trước kia Đại Mã từng nói, tự xây hậu cần chính là tìm đường chết.

Kết quả là, bước thứ hai của Kinh Đông chính là tự xây con đường hậu cần.

Tên con rể chó má này muốn từ bỏ con đường của tất cả mọi người đi trước, mà tự đi một con đường riêng sao?

“Nhưng mà có một điều rõ ràng là, tên nhóc này đang rất thiếu tiền.”

“Mặc dù tên nhóc này đang sở hữu cổ phần của những công ty này, nhưng tỷ lệ lại không nhiều như tưởng tượng.”

“Xem ra tên nhóc này xấu hổ vì ví tiền rỗng tuếch, nhưng lại muốn sở hữu nhiều cổ phẩn để nắm giữ quyền phát biểu trong những công ty này.”

“Hay là… mình giúp tên nhóc này một chút nhỉ?”

Phùng Sùng suy tư một chút, sau đó liền cau mày.

Không được!

Tên nhóc con này, lần trước con nói mình không chịu trách nhiệm!

Cũng gặm cải trắng phỉ thúy nhà mình, giờ còn muốn mình đầu tư cho?

Nghĩ đẹp lắm!

Phùng Sùng vứt tài liệu lên bàn, quay người rời khỏi công ty.

Nếu như Giang Chu biết cha vợ của mình đang suy nghĩ gì, thì có lẽ hắn sẽ cảm thấy rất kỳ lạ.

Bản thân hắn cản bản là không suy nghĩ đến chuyện đó, được chứ?

Hắn chỉ là một cái Bug trọng sinh trở lại mà thôi!

Nên tất nhiên sẽ biết công ty nào sẽ thành công.

Phùng Sùng lái xe trở về Minh Tiềm Sơn Trang.

Nhưng trong đầu của ông vẫn lẩn quẩn chuyện của công ty đầu tư Chu Tinh.

Ông nắm giữ công ty bất động sản của Phùng gia.

Trong tất cả sản nghiệp của Phùng gia, trừ khai thác mỏ ra thì không có công ty nào có tài chính lớn hơn công ty của ông.

Chỉ cần ông muốn giúp đỡ Giang Chu, vậy nửa phút là có thể giải quyết vấn đề không đủ tài chính của Giang Chu.

Nhưng vấn đề quan trọng nhất là, Phùng Viễn Sơn, cha của ông tuyệt đối không cho phép ông làm như vậy.

Rót tài chính vào trong tay người khác!

Đây chính là tối kỵ!

Nếu có ngày cha của ông phát hiện ra chuyện này, vậy ông sẽ hoàn toàn mất đi quyền thừa kế Phùng gia.

Bởi vì hành vi này sẽ bị coi như là hiềm nghi di dời tài sản.

Trộm trong nhà, chuyển cho con rể.

Ông tuyệt đối không thể chịu nổi cơn giận của Phùng Viễn Sơn.

Phùng Sùng hít sâu một hơi, đi đến tòa lâu các công chúa của con gái mình.

Thật ra thì sau khi Giang Chu đánh giá ông là một người cha không có trách nhiệm, thì càng ngày ông càng thấy hổ thẹn với con gái.

Vì tranh gia sản, vì hoàn thành nguyện vọng của mẹ, ông đã bỏ quên tình thân của mình.

Thậm chí hại em gái mình cả đời không gả được.

Chương 371 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!