Có đôi khi ông rất muốn tự hỏi lại bản thân mình, rốt cuộc làm vậy có đáng giá hay không?
Nhưng ông lại không dám hỏi như vậy.
Bởi vì ông cũng sợ, bản thân mình cảm thấy không đáng.
Vậy nguyện vọng của mẹ phải làm sao bây giờ?
Nhưng đúng lúc này, cửa căn lầu các công chúa bỗng nhiên bị đẩy ra.
Phùng Y Nhất ôm hai cái hòm đi ra ngoài.
Nàng nhìn thấy Phùng Sùng thì nhất thời sửng sốt tại chỗ.
“Cha, tại sao cha lại ở đây?”
Phùng Sùng lấy lại tinh thần, nhìn về phía Phùng Y Nhất: “Cha đi dạo quanh thôi, con đang làm gì thế?”
Phùng Y Nhất áng chừng cái hòm trong tay: “Tôi đang giúp chị gái bán gia sản ra tiền.”
“Hả? Gì cơ?”
“Hiện giờ chị đang xoay tiền ở khắp nơi, con giúp chị ấy bán đồ trang sức ra thành tiền mặt.”
Phùng Sùng nghe xong liền bối rối: “Chị con bị làm sao? Thiếu tiền à?”
Phùng Y Nhất gật đầu: “Bây giờ chị vô cùng, vô cùng thiếu tiền.”
“Nói bậy, rõ ràng là cha vừa cho chị con 100 ngàn, hơn nữa chị con cũng không phải người tiêu xài lung tung.”
“Cha còn hỏi nữa, không phải là vì cha sao, bằng không thì sao chị có thể nhịn ăn nhịn mặc được chứ?”
Phùng Sùng lập tức cảm thấy có chút không đúng lắm: “Rốt cuộc Tư Nhược đang làm gì?”
Phùng Y Nhất khẽ thở dài một cái: “Có phải cha đã nói với chị là, Giang Chu nhất định phải có giá trị con người 100 tỷ thì mới có thể lấy chị ấy không?”
“Đúng là cha đã nói như vậy, nhưng sao?”
“HIện giờ chị ấy đang muốn tự để dành 100 tỷ đồ cưới.”
Phùng Sùng trợn tròn mắt lên: “100 tỷ đồ cưới? Chị con định để dành cả trăm đời à?”
Phùng Y Nhất hừ hừ hai tiếng: “Con làm sao biết chị ấy nghĩ gì? Có thể là do chị ấy tưởng thật, nghe nói ở trường học còn không dám ăn cơm nữa.”
“Cho nên Tư Nhược bảo con mang đồ trang sức đi bán lấy tiền?”
“Đúng vậy.”
Phùng Sùng nhìn cái hòm kia một chút, mặt mo nhất thời đen xì: “Đây là dây chuyền cha tặng chị con trong lễ trưởng thành mà!’
Phùng Y Nhất gật đầu: “Vâng, cái này cũng bán thành tiền luôn.”
“Còn có vòng tay của cô cô tặng chị con nữa, con bé thích cái này nhất mà.”
“Ừm, cái này cũng bán luôn!”
“Nhưng dù có bán hết thì cũng không góp đủ 100 tỷ mà!’
Phùng Y Nhất yên lặng một lát: “Chị ấy còn muốn đi làm thêm…”
Phùng Sùng nghe đến đây, bỗng nhiên cmar thấy sương mù dày đặc trong đầu đã tản ra.
Chẳng trách con gái mình luôn chạy đến cửa tiệm của người ta, lại ghi ghi chép chép thông báo tuyển dụng của người ta.
Thì ra con bé này đang suy nghĩ đi làm thêm kiếm tiền?
Thật sự là con gái lớn không dùng được mà…
“Cha?”
“Cất đồ về chỗ cũ đi.”
Phùng Y Nhất hơi nhíu mày: “Không được, con muốn nghe lời chị!”
Phùng Sùng hít sâu một hơi: “Mang về, chuyện đồ cưới để cha nghĩ biện pháp.”
“Thật á?!”
“Ừm, thế nhưng con không được nói với chị con.”
Phùng Y Nhất gật đầu, nhưng nàng vẩn cảm thấy rất mê man và khá hiểu.
Rốt cuộc cha bị làm sao thế này?
Cùng lúc đó, Phùng Sùng quay người rời đi, ông đi đến lầu các của Phùng Y Vân.
Lúc này, Phùng Y Vân đang uống cà phê trong phòng, nhìn thấy anh trai mình đến liền chậm rãi đứng dậy.
“Sao hôm nay lại có thời gian qua chỗ em vậy?”
“Có chuyện muốn tâm sự với em.”
Phùng Y Vân cảm thấy rất kinh ngạc trước sự nghiêm túc của anh trai mình: “Chẳng lẽ cha thật sự muốn giao chuyện khai thác mỏ cho Phùng Nhạc rồi à?”
Phùng Sùng ngồi trên ghế sa lon: “Không phải là chuyện này.”
“Vậy là chuyện gì?”
“Anh cảm thấy mấy năm nay đã để mọi người thua thiệt rất nhiều.”
Phùng Y Vân hơi sững sờ: “Anh, sao bỗng nhiên anh lại nói những lời này vậy?”
Phùng Sùng thở dài: “Dường như anh không có học được cách để làm một người cha tốt, làm một người anh tốt, làm một người chống tốt.”
“Nhưng… nhưng không phải anh muốn làm một đứa con trai tốt sao?”
“Mẹ đã qua đời rất lâu rồi, có nhiều lúc anh cũng nghi ngờ, không biết rốt cuộc mình làm vậy có đáng giá hay không?”
Phùng Y Vân yên lặng một lúc lâu, lại nhìn anh trai của mình: “Chỉ cần anh cho rằng đáng giá là được, bọn em không trách anh.”
Phùng Sùng uống một hớp: “Em biết không, Tư Nhược đang để dành đồ cưới cho mình, 100 tỷ!’
“100 tỷ? Con bé này nghĩ thế nào vậy?”
“bởi vì trước kia anh thuận miệng nói một câu, Giang Chu nhất định phải có giá trị con người 100 tỷ mới có thể lấy con bé.”
“…” Phùng Y Vân nhịn không được mà cười một tiếng: “Con bé này thật sự là quá ngốc, nó không biết nghĩ xem đó là số lượng ra sao à.”
Phùng Sùng lại thở dài: “Công nhận là rất nực cười, nhưng lại làm cho người ta đau lòng.”
“Vậy… vậy anh định làm gì?”
“Anh bỗng nhiên ý thức được, thật ra cái nhà này đã không thuộc về chúng ta từ lâu rồi, nhà mẹ hai mới là chủ nhân của nó.”
“Đúng vậy, cha vẫn luôn hướng về nhà mẹ hai.”
“Vậy chúng ta trộm nhà thôi, trộm phần chúng ta nên được hưởng.”
Phùng Y Vân nhíu mày lại: “Anh muốn đánh chủ ý vào địa sản Thế Hào à? Cha sẽ không bỏ qua cho anh đâu!”
Phùng Sùng trầm ngâm một lát: “Anh dự định lén lút giúp tên con rể chó má kia một tay.”
“Anh nói Giang Chu à?”
“Ừm!”
Chương 372 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]