Giang Chu dựa vào ghế ngồi: “Tôi đẹp trai như vậy, chẳng may hot lên thì biết trách ai? Vẫn là thôi đi!”
Doãn Thư Nhã yên lặng một lát: “Lễ chiếu đầu tiên mà không có biên kịch, thì làm sao có thể nói rõ tư tưởng của bộ phim này được?”
Ủa?
Thế mà lại không phản bác chuyện mình đẹp trai?
Giang Chu nhịn không được mà nhìn Doãn Thư Nhã nhiều hơn.
Chẳng lẽ Doãn Thư Nhã thật sự thấy mình đẹp trai sao?
Có ánh mắt!
Thiên Lý Mã thường có, nhưng Bá Nhạc thì không thường có nha.
Giang Chu không khỏi thưởng thức thiếu nữ 30 tuổi ngốc nghếch này hơn.
Trên thực tế, vẻ đẹp trai của hắn cũng không quá rõ ràng, phải là những người có ánh mắt và tầm nhìn mới có thể phát hiện ra được.
“Cậu nhìn tôi như thế làm gì? Tôi đang hỏi cậu kìa?”
“Đi thì cũng được thôi, nhưng không nên phỏng vấn tôi, tôi không muốn hot đâu.”
Doãn Thư Nhã cảm thấy Giang Chu rất kỳ lạ: “Không phải sinh viên là quần thể rất thích sự chú ý sao? Hot lên có gì không tốt?”
Giang Chu có chút khổ não mà thở dài: “Tôi quá đào hoa, tất cả phụ nữ gặp tôi đều thích tôi, tôi không muốn trở thành thần tượng.”
“Ồ, vậy…vậy tôi không sắp xếp phỏng vấn cho cậu nữa.”
Ủa?
Vẫn không phản bác này?
Giang Chu bỗng nhiên ý thức được một chuyện rất nghiêm trọng.
Hắn nhìn chằm chằm vào Doãn Thư Nhã một lúc lâu.
“Tôi hỏi cô một vấn đề, cô phải trả lời thật.”
Doãn Thư Nhã gật đầu: “Cậu hỏi đi, vấn đề gì?”
Giang Chu hít sâu một hơi: “Cô cảm thấy tôi thế nào? Có đẹp trai không?”
“Đẹp trai.”
“…”
Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái: “Cô bị mù từ khi nào vậy?”
Doãn Thư Nhã cảm thấy Giang Chu rất khó hiểu: “Là sao, tôi cũng không nói gì kỳ lạ mà, khen cậu cũng không được sao?”
“Rất kỳ lạ đấy!”
“Kỳ lạ ở chỗ nào? Chẳng lẽ phải nói cậu rất xấu à?”
Giang Chu móc điện thoại ra, lật danh bạ ra xem.
Sau đó, hắn tìm thấy số điện thoại di động của Đinh Duyệt, rồi gọi qua, thuận tiện còn mở loa ngoài.
Ngay sau đó, Đinh Duyệt liền nghe máy.
“Alo? Tìm tôi làm gì?”
“Hỏi bà một vấn đề, bà có thấy tôi đẹp trai không?”
Đinh Duyệt lập tức cười nhạt: “Ông đẹp trai như cứt chó, tưởng bà đây mù mắt à?”
Giang Chu cúp điện thoại, nhìn về phía Doãn Thư Nhã: “Thấy chưa, đây mới là câu trả lời chính xác.”
“Đó chỉ có thể chứng minh… thẩm mỹ của mỗi người đều khác nhau.”
“Không phải, tôi cảm thấy cô đã rơi vào tay giặc rồi.”
Sau khi uống cà phê xong.
Doãn Thư Nhã đưa mắt nhìn Giang Chu rời khỏi quán cà phê.
Nhưng nàng không hề rời đi, mà yên lặng một lúc lâu.
Sau đó, nàng mở điện thoại di động của mình ra, lại mở album ảnh ra.
Trong album có một tấm ảnh của Giang Chu, là nàng trộm chụp khi ở đoàn làm phim.
Trong tấm ảnh này, Giang Chu đang ngồi trên ghế, biểu cảm nghiêm túc mà chỉ dậy một diễn viên nhỏ vừa diễn sai, nhìn qua rất có mùi vị đàn ông.
Doãn Thư Nhã yên lặng thưởng thức một lúc, sau đó nàng liền post tấm ảnh này lên diễn đàn mà nàng hay chơi bài bằng hình thức nặc danh.
Mọi người cảm thấy người này có đẹp trai không.
Tấm ảnh. IPG
Chẳng mấy chốc, phía dưới liền có một đống câu trả lời.
“Chủ topic cảm thấy đẹp trai á???”
“Chỉ như vậy? Vậy sau này xin gọi tôi là Ngô Ngạn Tổ.”
“Chỉ có thể nói là bình thường, dù sao tôi cũng đẹp trai hơn tên này một chút.”
“Chủ topic đừng hỏi, đám người này đều lấy Ngô Ngạn Tổ làm thước đo thôi, cho nên ai trong mắt bọn họ cũng là kẻ xấu xí!”
“Đây là ảnh chủ topic đúng không? Muốn nghe người khác khen mình à?”
“Bình thường, không đẹp trai bằng tôi.”
Doãn Thư Nhã nhìn đám câu trả lời này, đột nhiên lại cảm thấy hơi buồn bực.
Chẳng lẽ thẩm mỹ của mình có vấn đề thật à?
Giang Chu không đẹp trai sao?
Không thể nào!
Hôm đó, nàng nhìn thấy tên này quát tháo phong vân ở trong đoàn làm phim, thì trái tim nhỏ của nàng đã đập nhanh đến mức sắp nhảy lên cổ họng.
Ừm, nhất định là ánh mắt của đám người trên mạng này có vấn đề.
Hoặc là do kỹ thuật chụp ảnh của mình không tốt lắm.
Sáng sớm hôm sau, Giang Chu đi đến công ty.
Hắn vừa ngồi xuống pha chén trà, ngồi còn chưa ấm chỗ thì Tô Nam đã chạy vào phòng làm việc, cũng ném một bản fax qua.
Giang Chu đặt hộp trà về chỗ cũ, cầm bản fax lên xem.
“Hả? Thứ gì đây?”
“Sáng sớm hôm nay, tôi nhận được điện thoại từ một công ty bên Bắc Hải, nói là muốn đầu tư cho chúng ta.”
Đầu tư?
Giang Chu cảm thấy rất bất ngờ với tin tức này.
Người trong vòng đầu tư tránh hắn còn không kịp, ai cũng cho rằng hắn sẽ phá sản, tại sao còn có người chạy đến cửa đưa tiền?
Vì vậy Giang Chu liền đọc kỹ một phen.
Công ty này đúng là một công ty đầu tư, nói là muốn đầu tư cho công ty của hắn một món tiền lớn.
Nhưng Giang Chu chưa bao giờ nghe nói đến cái công ty này cả.
Hơn nữa, đầu năm nay còn có cái bánh miễn phí đưa đến cửa à?
“Điều tra thông tin của bọn họ chưa? Đây là công ty thế nào?”
Chương 377 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]