Tô Nam gật đầu: “Đã điều tra rồi, là một công ty quản lý tài sản vừa mới thành lập.”
Giang Chu khẽ cau mày: “Mới thành lập à…”
“Công ty của chúng ta bây giờ rất thiếu tiền, không phải sao?”
“Cô cho rằng sẽ có người đưa tiền vào tay một tên điên như tôi sao?”
Tô Nam hơi suy nghĩ một chút: “Vậy cũng có thể là có người coi trọng hạng mục của chúng ta thì sao?”
Giang Chu mỉm cười: “Tiểu Nam nhi, trên thế giới này chỉ có mình cô mới ngốc như vậy thôi.”
“Anh mới ngốc!”
“Được rồi, đừng nói nhảm nữa, khiêu vũ một bài đi!”
Tô Nam giơ thẻ làm việc lên, hừ hừ hai tiếng: “Ông chủ, bây giờ tôi là phó tổng đấy nha! Tôi đã không làm trò hề từ lâu rồi.”
Giang Chu xoa xoa tay, hơi mong chờ mà mở miệng: “Chuyển sang bán thân? Hay lắm, lại đây đi.”
“Phi, đánh chết anh!”
Giang Chu kéo ngăn kéo ra, lấy một cái lỗ tay mèo ra.
Sau đó đứng lên, nhẹ nhàng đeo lên đầu của Tô Nam.
“Nào, mời bắt đầu biểu diễn.”
“Thêm tiền!”
“Cho nợ trước đi, chờ ngày lĩnh lương thì sẽ trả luôn.”
Gò má Tô Nam đỏ lên, mắng một câu ông chủ vô lương.
Nhưng vẫn ngoan ngoãn nhảy múa, xoay tròn, nháy mắt…
Một lúc lâu xong, điệu nhảy kết thúc.
Tô Nam tháo lỗ tai mèo xuống, rồi trực tiếp đeo lên đầu Giang Chu.
“Tốt lắm, nhớ kỹ nợ tôi 8000 đồng nha.”
Giang Chu trực tiếp đứng bật dậy: “Lại cmn tăng giá? Cô có thể tuân theo giá thị trường một chút không?”
Tô Nam cầm bản fax kia lên: “Nói nhảm ít thôi, bây giờ từ chối công ty này à?”
“Người tăng giá vô độ như cô, sau này nhất định là không làm ăn được!”
“Tôi chỉ nhảy cho anh xem, người khác khác muốn xem còn không được kia kìa!”
Tô Nam hừ lạnh một tiếng, quay người rời khỏi phòng làm việc của Giang Chu.
Nhưng không lâu sau, nàng lại đẩy cửa đi vào.
Trong tay còn cầm một ly sữa đậu nành, đặt mạnh lên bàn.
“Làm gì thế?”
“Mua nhiều quá, uống không hết!”
Tô Nam vừa hung hăng vừa đáng yêu nói một câu, rồi quay người rời đi.
Giang Chu thấy thế, nhịn không được mà nhếch miệng lên.
Cô bé này, cái gì cũng tốt, mỗi tội là quá mạnh miệng.
Cùng lúc đó, trung tâm thành phố Bắc Hải.
Tập đoàn bất động sản Thế Hào, văn phòng tổng giám đốc.
Phùng Sùng trợn tròn mắt mà nhìn bản fax vừa nhận được.
Đậu xanh?
Bị từ chối rồi?
Ông đây nghĩ trăm phương ngàn kế để đầu tư cho tên con rể chó má kia.
Kết quả lại bị từ chối dứt khoát như vậy sai?
Trên này còn viết: Đang vô cùng hài lòng với tình trạng tài chính của công ty, không chấp nhận đầu tư từ bên ngoài, cảm ơn ý tốt của quý công ty, hy vọng tương lai có cơ hội hợp tác. Chú thích: Lừa đảo chết cả nhà.
Phùng Sùng hùng hùng hổ hổ xé nát bản fax này thành trăm ngàn mảnh, rồi ném vào thùng rác phía sau.
Chuyện ông đang làm bây giờ không khác gì là ăn cắp gia sản của Phùng gia cả.
Mà ông thành lập công ty này cũng là vì tránh cho cha ông phát hiện quá sớm.
Một là vì Phùng Tư Nhược!
Đương nhiên cũng là vì Phùng Y Nhất nữa!
Thế mà tên con rể chó má này vẫn không hiểu mình?
Còn cmn coi mình là tên lừa đảo?
Phùng Sùng gãy gãy đầu, nhất thời lại cảm thấy hơi phiền muộn.
Sau đó, ông lại viết một bản fax khác.
Chúng tôi thật sự hy vọng có thể hợp tác với quý công ty.
Hy vọng quý công ty có thể cẩn thận suy nghĩ lại, đừng bỏ lỡ khi đi ngang qua.
Chú thích: Tên công ty của chúng tôi rất hay.
Cái này nên tính là công khai rồi chứ?
Lại không hiểu thì đúng là ngu xuẩn!
Bên kia, trong công ty Chu Tinh.
Tô Nam lại cầm bản fax thứ hai đi vào phòng làm việc của Giang Chu.
“Ông chủ, lại có fax rồi, vẫn là của công ty kia.”
Giang Chu cầm bản fax nhìn qua hai lần: “Tên công ty rất hay thì có liên quan gì đến tôi?”
Tô Nam cũng cảm thấy kỳ lạ: “Hay là gọi điện thoại hỏi một chút nhé?”
“Bây giờ nhiều lừa đảo lắm, đừng lãng phí tiền điện thoại.”
Tô Nam ồ một tiếng: “Vậy anh còn xem khiêu vũ không?”
Giang Chu ngẩng đầu lên nhìn nàng một cái: “Tôi ăn cơm còn phải cọ, lại tiêu 8000 để xem cô khiêu vũ? Tôi có tiền để đốt à?”
“Được rồi, vậy chờ anh có tiền rồi tính đi.”
“Cút, không giảm giá thì không xem nữa.”
Tô Nam hừ hừ hai tiếng, quay đầu bước ra khỏi phòng.
Nhưng bản fax kia vẫn còn ở trên bàn.
Không lâu sau, nó bị gió thổi một cái, bỗng nhiên lại được Giang Chu chú ý.
Công ty đầu tư Y Nhất?
Y Nhất?
Điên rồi à?
Cái tên này mà rất hay à?
Chẳng khác gì tên hòa thượng cả.
Lúc này, Phùng Sùng lại tức điên lên khi bị từ chối lần thứ hai…
Ông cảm thấy rất kỳ lạ, tại sao tên nhãi này lại ngu xuẩn như vậy chứ?
Ông đã điên cuồng ám chỉ rồi.
Cmn nó, đầu óc tên nhãi này toàn bã đậu à?
Nhưng Phùng Sùng không thể để lại bất cứ tai họa ngầm nào, bởi vì dù là fax thì cũng không hề an toàn.
Đừng thấy Phùng Viễn Sơn cho các con của mình quản lý các công ty.
Nhưng ai cũng biết là, chắc chắn ông ta sẽ cài người vào trong công ty.
Bởi vậy, Phùng Sùng tuyệt đối không thể trực tiếp nói cho Giang Chu được.
Bằng không, dù chỉ một chút dấu vết thôi thì cũng sẽ bị nghi ngờ.
Chương 378 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]