Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 379: CHƯƠNG 379: CHA VỢ ĐIÊN CUỒNG ÁM CHỈ! (2)

Phùng Sùng ép lửa giận trong lòng xuống, lại viết một bản fax khác.

Chúng tôi hiểu rõ tình hình tài chính thiếu hụt của quý công ty.

Lần đầu tư này tuyệt đối không có mục đích gì khác, mà chỉ là hợp tác mà thôi.

Chú thích: Tôi có thể là cha cậu đấy.

Sau khi bản fax được gửi qua.

Tô Nam lại đi đến phòng làm việc của Giang Chu lần nữa.

Nàng ném bản fax lên bàn, rồi dùng đôi mắt đẹp để nhìn Giang Chu.

“Ông chủ, tôi cảm thấy, nếu như anh không nhận đầu tư thì nhất định người này sẽ không để yên đâu.”

Giang Chu chép miệng một cái: “Lại nữa rồi à?”

Tô Nam gật đầu: “Ừm, hơn nữa, lần này còn tồi tệ hơn.”

“Làm sao vậy?”

“Người này còn nói là cha của anh.”

Giang Chu nhìn thoáng qua bản fax thì giận tím mặt.

Mẹ nó, kiêu ngạo thế!

Muốn chơi trò giả mạo đúng không?

Có điều…

Giang Chu bỗng nhiên hơi tỉnh táo lại, hắn suy nghĩ một chút.

Đối phương khiêu khích mình như vậy là gì cái gì?

Điều này hiển nhiên là không có lợi gì mà!

Hắn cũng chưa bao giờ nghe nói có tên lừa đảo nào chọc giận người khác để lừa gạt tiền cả.

Chẳng lẽ…

Giang Chu bỗng nhiên run lên, vội vàng lấy điện thoại di động ra.

Sau đó mở danh bạ, bấm số của Gianh Hoành Sơn.

“Alo, con trai, có chuyện gì à?”

“Cha, có phải cha đã che giấu thân phận của mình không? Cố tình chế tạo hoàn cảnh nghèo khó giả dối này, để hy vọng có thể rèn luyện con, để con trở thành rồng phượng trong loài người? Hiện giờ, cuối cùng cha cũng muốn ngả bài, muốn đầu tư cho con làm ăn?”

“Cửu vạn!”

Giang Chu hơi sững sờ: “Mới chỉ đầu tư có 90 ngàn? Ít vậy?”

“Nhị Đồng, à đúng rồi, con trai, con vừa nói cái gì cơ?”

“…”

“Alo?”

“Không có gì, chúc ngài chơi bài vui vẻ.”

Giang Chu cúp điện thoại, rồi cười khô một tiếng, cuối cùng thì giấc mộng công tử nhà giàu vẫn là giả.

Bằng không sao đời trước lại không phát hiện.

Vậy mình có thêm một người cha từ bao giờ?

Không thể nào đâu!

Một đời người sẽ có mấy người cha chứ?

Khoan đã…

Không đúng, còn có cha vợ.

Giang Chu bỗng nhiên sửng sốt.

Ngay sau đó, hai chữ Y Nhất liền bay lượn trong đầu óc của hắn.

Cái tên này…quá diệu!

Sáng sớm thứ bảy.

Thành phố Bắc Hải vừa có một cơn mưa.

Độ ẩm trong không khí khiến người ta hết sức dễ chịu.

Giang Chu xuống máy bay, cất bước đi ra khỏi lối đi hành khách.

Sau đó hắn bắt một chiếc xe để đi đến nơi hẹn với công ty đầu tư Y Nhất kia.

Đó là một quán cà phê hẻo lánh ở vùng tiếp giáp giữa trung tâm và ngoại thành.

Có thể nói là vị trí hẻo lánh và không có tiếng tăm gì đáng nói.

Theo đạo lý, nếu như Y Nhất là công ty của Phùng gia, vậy đối phương phải hẹn gặp mình ở khu trung tâm thành phố mới đúng.

Không nói đến các câu lạc bộ nguy nga lộng lẫy, nhưng cũng không thể nào là một quán cà phê hẻo lánh ở vùng ngoại ô chứ?

Giang Chu mang theo nghi vấn đến cửa quán cà phê.

Hắn cũng không trực tiếp đi vào, mà nhìn vào trong qua cửa sổ thủy tinh.

Mặc dù quán cà phê này không lớn, nhưng cửa kính thủy tinh được lau chùi rất sạch sẽ, hắn nhìn vào trong xuyên qua cửa kính thủy tinh.

Kết quả vừa liếc mắt nhìn vào đã thấy một bóng người quen thuộc trong góc.

A, là ông anh tài xế!

Giang Chu nhìn chằm chằm vào Phùng Sùng, nội tâm cũng bắt đầu thả lỏng xuống.

Tài xế của Phùng gia đúng là một nhân vật lợi hại.

Giống như lần trước đi Bắc Hải với chú đã nhìn thấy Lưu tổng kia vậy, vị Lưu tổng đó cũng từng làm tài xế cho Phùng Y Vân, sau đó mới đi ra mở một nhà máy sản xuất vật liệu phản quang.

E rằng cái công ty đầu tư Y Nhất này cũng là do ông anh tài xế này thành lập rồi.

Nói như vậy, thân phận của người này không có vấn đề gì.

Giang Chu đẩy cửa đi vào, ngồi xuống bên cạnh Phùng Sùng.

“Ông anh, đã lâu không gặp, không ngờ lại chính là ông anh đấy!”

Phùng Sùng liếc mắt nhìn Giang Chu một cái, trong lòng cảm thấy hơi khó chịu.

Cái tên này cmn suốt ngày gọi mình là ông anh ông anh.

Về sau nếu như gọi cha, không biết tên này có xấu hổ không?

“Bây giờ biết tôi không phải là tên lừa đảo rồi chứ?”

“Xã hội bây giờ nhiều lừa đảo lắm, ông anh lại chủ động đưa tiền, cho nên thằng em mới cẩn thận một chút thôi.”

“Đừng nói nhảm, uống gì thì tự gọi đi.”

“Không uống, vừa uống hơi nhiều nước trên máy bay rồi.”

Phùng Sùng lạnh lùng liếc nhìn Giang Chu một cái: “Đúng là tên nhãi không có tiền đồ.”

Giang Chu duỗi người: “Chủ yếu là vì nữ tiếp viên hàng không đưa nước quá xinh đẹp rồi.”

“…”

Giang Chu nhìn khuôn mặt đen xì của Phùng Sùng, lại nhịn không được mà sinh lòng nghi ngờ.

Ngắm mỹ nữ là sở thích chung của đàn ông mà.

Loại yêu thích này còn không phân già trẻ lớn bé.

Quỷ củ của Phùng gia nghiêm khắc thật đấy.

Lại có thể bóp méo nhân tính đến trình độ này nữa sao?

Giang Chu nào biết người đang ngồi trước mặt mình là cha vợ chứ.

Nếu như biết, có đánh chết hắn, thì hắn cũng không nói câu vừa rồi.

Đây quả thực là đưa đầu vào họng súng mà!

Chương 379 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!