Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 380: CHƯƠNG 380: RỦ CHA VỢ ĐI PHỐ MÁT XA!

Phùng Sùng tức giận nói: “Đừng nói mấy thứ vô dụng đó nữa, nói chuyện hợp tác đi!”

Giang Chu trầm ngâm một lát: “Nếu ngài là tài xế của cô cô, vậy tôi cũng không gạt ngài nữa, đúng là công ty của tôi đang thiếu tiền.”

Phùng Sùng nhấp một hớp cà phê: “Chuyện này thì tôi biết rất rõ, cậu không cần thuật lại.”

“Nhưng tôi không chấp nhận chiếm cổ phần, cùng không chấp nhận Phùng gia nhúng tay vào quyết sách của tôi.”

“Có thể.”

Giang Chu khẽ cau mày: “Thật á?”

Phùng Sùng gật đầu: “Tôi chỉ đưa tiền cho cậu dùng, còn cụ thể là làm gì thì đó là chuyện của cậu.”

“Ông anh… không phải lừa đảo thật chứ?”

“Cậu nhìn tôi lớn lên giống lừa đảo lắm à?”

Giang Chu lại càng nghi ngờ hơn.

Đầu tư cho mình, không đòi cổ phần, cũng không nhúng tay vào công ty.

Còn có chuyện tốt như vậy sao?

Giang Chu yên lặng một lát: “Vậy ông anh muốn trích phần trăm không?”

Phùng Sùng nhìn Giang Chu một cái: “Tôi muốn, cậu có cho không?”

“Đương nhiên là tôi không muốn cho tôi, có ai muốn để tay người khác thò vào túi mình chứ?”

“Được, vậy thì không cần.”

Giang Chu hơi ngẩn ra: “Thật hay giả? Con bà nó, ông anh là Bồ Tát sống à?”

Phùng Sùng cảm thấy, sao tên nhãi này lại vô liêm sỉ như vậy chứ: “Nhưng không phải tôi không có điều kiện, phải xem cậu có đáp ứng hay không đã.”

“Điều kiện gì?”

“Trước khi tôi nói điều kiện, tôi muốn hỏi cậu một câu, quan hệ của cậu và Phùng Tư Nhược bây giờ là quan hệ gì?”

Giang Chu suy tư cẩn thận một chút: “Chúng tôi…ngủ chung một giường.”

Phùng Sùng bỗng nhiên trợn trừng mắt lên, trong mắt tràn ngập lửa giận: “Tôi muốn giết chết tên khốn cậu.”

“Ai ai ai, có chuyện từ từ nói.”

“Chuyện từ bao giờ?!”

Giang Chu nuốt nước miếng: “Ngay… ngay mấy hôm trước, tôi bị ôm phải vào viện, cô ấy đi vào chăm sóc cho tôi.”

Sắc mặt Phùng Sùng dễ coi hon một chút: “Chỉ vào chăm sóc? Không làm gì khác?”

“Ừm.”

“Vậy hiện giờ hai người đang hẹn hò yêu đương sao?”

Giang Chu lại suy nghĩ một lần nữa: “Cả ngày bọn tôi đều dính lấy nhau, tuy cô ấy không thừa nhận, nhưng cũng không khác gì cả.”

Phùng Sùng suy tư một lát: “Được, vậy tôi hỏi cậu một vấn đề.”

“Ông anh, ông anh định hỏi mười vạn câu hỏi tại sao à?”

“Câm miệng, sau này không được gọi tôi là ông anh nữa!”

Giang Chu sợ hết hồn, nhịn không được mà ngồi thẳng người.

Đây là thế nào?

Tuy rằng đúng là Phùng gia rất giàu có, thế nhưng đối phương chỉ là một tài xế thôi mà?

Vì sao mình lại cảm nhận được một loại áp lực rất lớn nhỉ?

Hắn làm đầu tư lâu như vậy rồi, cũng đã gặp không ít nhân vật có máu mặt rồi, nhưng có ai mà không bị hắn lừa gạt cho đầu óc choáng váng chứ?

Nhưng hết lần này đến lần khác, hắn lại có cảm giác run sợ khi đối mặt với ông anh này.

Giống như…

Giống như cảm giác khi đang đối mặt với cô cô Phùng gia vậy.

Giang Chu đang nghĩ ngợi, Phùng Sùng liền hỏi vấn đề tiếp theo.

“Cậu biết chuyện Phùng gia muốn 100 tỷ lễ hỏi chứ?”

Giang Chu lấy lại tinh thần, gật đầu nói: “Ừm, tôi từng nghe qua.”

“Vậy cậu nghĩ thế nào?”

“Tôi và Phùng Tư Nhược đã thỏa luận vấn đề này rồi, tôi sẽ cố gắng thử xem, nhưng 100 tỷ chắc đã thành nhà giàu nhất(thủ phủ) rồi nhỉ? Tuy rằng con người tôi rất tự tin, nhưng sẽ không tự đại đến trình độ đó, tôi cảm thấy rất khó, nhưng dù khó thì tôi cũng sẽ không bỏ cuộc.”

Phùng Sùng trầm ngâm một lát: “Vậy nếu như cậu không kiếm đủ thì làm sao?”

Khóe miệng Giang Chu cong lên: “Tư Nhược nói là sẽ bỏ trốn với tôi.”

“…”

Trong lòng Phùng Sùng tràn ngập đau khổ.

Con gái mình nuôi lớn bao nhiêu năm, lại muốn bỏ trốn với người khác.

Bây giờ ông hận không thể đổi thành màu xanh, cao lên mấy chục mét, sau đó xé xác Giang Chu ra!

“Ông anh, ông anh bị đau tim à?”

“Câm miệng, không được gọi tôi là ông anh!”

Giang Chu ho khan một tiếng: “Thật ra thì bỏ trốn là nói đùa thôi, tôi sẽ không chấp nhân bỏ trốn.”

Phùng Sùng hút sâu một hơi, nhìn Giang Chu: “Bỏ trốn là không cần để dành tiền lễ hỏi, không phải cậu càng thoải mái hơn sao?”

“Nhưng mà tôi không nỡ để cô ấy không được gặp người thân nữa.”

Phùng Sùng hơi dịu hơn một chút: “Tôi hỏi xong rồi.”

Giang Chu gật đầu: “Cho nên, điều kiện để giúp tôi là gì?”

“Bọn tôi sẽ dốc hết sức để giúp cậu phát triển, nhưng cậu nhất định phải nhanh chóng có tư cách đối chọi với Phùng gia.”

“Đây không phải là một điều kiện dễ dàng.”

“Tôi biết là khó, nhưng cậu có thể lựa chọn đồng ý, cũng có thể lựa chọn từ bỏ.”

Giang Chu yên lặng một lát: “Đối với ngài mà nói, chuyện này có lợi ích gì sao?”

Phùng Sùng nhấp một ngụm cà phê: “Cậu không cần hỏi chuyện này, khi đến lúc cần biết thì cậu sẽ biết thôi.”

“Tôi đồng ý.”

“Không được nói cho bất cứ người nào biết chuyện chúng ta gặp mặt hôm nay, cả Phùng Tư Nhược cũng không được.”

“Vì sao ông anh lại không gọi đại tiểu thư, trái lại còn gọi thẳng tên húy?”

Phùng Sùng thở dài: “Chỉ bằng cái đầu óc như heo của cậu, tôi không dám tin là cậu có thể thắng được Phùng gia.”

Chương 380 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!