Giang Chu nghe thế liền trợn tròn mắt mà nhìn: “Nói bậy, tôi cmn rất thông minh.”
“Được rồi, cút đi!”
“Hừm… ông anh, ông anh cũng vất vả rồi nhỉ?’
Phùng Sùng hơi ngẩn ra: “Có ý gì?”
Giang Chu tằng hắng một tiếng: “Hay là… đi phố mát xa thả lỏng một chút nhé?”
“Cậu có thể sống đến bây giờ, đúng là một kỳ tích đấy!”
Hả?
Những lời này có sát khí?
Trong lòng Giang Chu run lên, lập tức ngập miệng lại.
Người của Phùng gia quả nhiên là quy củ nghiêm ngặt.
Coi như lần này đã được lĩnh giáo rồi.
Là một tài xế của Phùng gia, đến cả phố mát xa cũng không cho đi.
Chẳng trách sản nghiệp của Phùng gia lại to lớn như vậy.
Mà Phùng Sùng thì lạnh lùng nhìn Giang Chu.
Phân gân tỏa cốt thủ đã xuất hiện ở dưới gầm bàn.
Ông càng nhìn Giang Chu càng thấy không vừa mắt.
Nhưng cũng hết cách.
Trên thế giới này, không có cha vợ nào sẽ cảm thấy con rể vừa mắt cả.
Ai bảo tên này không nói tiếng nào đã cướp mất áo bông nhỏ của ông.
“Nếu ngài không đi, vậy tôi đi trước nhé?”
Phùng Sùng trợn mắt nhìn Giang Chu: “Cậu cũng không được đi, tôi là người của Phùng gia, nếu như cậu có lỗi với đại tiểu thư, tôi sẽ gọi người cắt đứt chân của cậu.”
Giang Chu hít một hơi: “Nói thật, tôi cũng chưa từng đi, nhưng ngài vừa nói như vậy thì tôi càng muốn đi.”
“Cút đi.”
“Trời ạ, quá kiêu ngạo, nếu như ngài không phải là tài xế của cô cô, thì tôi đã…”
Phùng Sùng nheo mắt lại: “Cậu đã làm gì?”
Giang Chu lấy hết can đảm, chuẩn bị nói ẩu nói tả: “Chờ tôi lấy được đầu tư, tôi sẽ ép ngài đi đến phố mát xa, rồi gọi cho ngài hai cô nàng.”
“Mau cút đi, càng nhìn cậu tôi càng thấy phiền.”
Giang Chu rời khỏi quán cà phê, hắn hít sâu một hơi, quyết định tạm thời nhịn lần này.
Dù sao cũng là làm ăn, không thể gây sự với tiền được.
Nhưng cũng không thể bỏ đi như vậy.
Dù sao ông anh tài xế này cũng quá kiêu ngạo.
Phải cho ông anh này một bài học mới được.
Giang Chu quay đầu nhìn chiếc Maybach kia một chút.
Ba mươi phút sau, Phùng Sùng uống cà phê xong, ông rời khỏi quán cà phê.
Hiện giờ tâm trạng của ông khá tốt.
Bởi vì quyết định ngày hôm nay, cũng coi như là một sự giải thoát đối với ông.
Rốt cuộc ông cũng không cần phải vác gánh nặng nguyện vọng của mẹ trên lưng nữa, giờ ông chỉ cần quan tâm tương lai của hai đứa con gái là được rồi.
Phùng Sùng khỏi động xe, tiến vào đường chính.
Ông chuẩn bị trở về công ty để xử lý chuyện đầu tư.
Ai ngờ vừa ra đến ngã tư, lại có cảnh sát giao thông cản xe của ông lại.
“Tiên sinh, mời xuống xe.”
Phùng Sùng khẽ cau mày: “Có chuyện gì vậy?”
Cảnh sát giao thông chào Phùng Sùng một cái: “Ngài có dấu hiệu che biến số, xin ngài trình bằng lái xe.”
“Che…che biển số á?”
Phùng Sùng xuống đi, đi vòng về sau xe.
Liền phát hiện, trên biển số của mình có dán một trang giấy.
Nếu như ông không nhầm, thì đây chính là một tờ giấy dán trên hành lý khi đi máy bay.
Mà hình như trên hành lý của Giang Chu cũng có dán một cái giống hệt như vậy.
Phùng Sùng kéo xuống xem một chút, quả nhiên là không sai.
“Giang Chu, cái tên con rể chó mà này!”
Giang Chu rời khỏi quán cà phê, hắn vừa đi vừa ngâm nga bài hát, chứng tỏ tâm trạng đang rất vui vẻ.
Hiện giờ hắn cũng không nghi ngờ thân phận của Phùng Sùng.
Chủ yếu là vì, người nhà giàu làm việc toàn lấy danh nghĩa của kẻ dưới.
Hắn nằm mơ cũng không ngờ người cha vô trách nhiệm của Phùng Tư Nhược sẽ đích thân gặp hắn.
Mình đề nghị đi phố mát xa là vì bản thân mình sao?
Đó là vì khen thưởng cho sự vất vả của ông anh tài xế này àm thôi.
Không ngờ người này không những không cảm kích, mà còn muốn tố cáo mình.
Cắt đứt chân chó của mình?
Không được, vậy mình phải tiên hạ thủ vi cường, trước phạt 200 đồng rồi tính sau!
Nửa tiếng sau, Giang Chu đi đến công ty con ở Bắc Hải.
Nơi này đang làm rất tốt, gần như còn tốt hơn nơi làm việc của công ty chính.
Hơn nữa, bởi vì người quản lý công ty là con gái, cho nên chung quanh đều là hoa hoa cỏ cỏ và các loại sách báo, tạp chí trang sức…
Nhìn qua rất có không khí văn nghệ sĩ.
“Ông chủ, thị trường Bắc Hải bây giờ đã ổn rồi.”
“Gần 80% thương gia đều đến ký hợp đồng hợp tác với chúng ta.”
“Ngoài cái đó ra, chúng ta vẫn đang tiến hành mở rộng sang thành phố bên cạnh.”
“Tổng doanh thu đã vượt qua dự tính, tình hình phát triển cũng rất vững vàng.”
Tiết Mạn Ny ôm một chồng báo cáo, giọng nói vang dội mà thanh thúy.
Nàng đã hoàn toàn khác so với lần đầu tiên gặp mặt, hiện giờ trong mắt nàng đã có thêm rất nhiều thứ, như ước mơ, hy vọng và kiên định…
Giống như là nàng đã tìm được mục tiêu sống của mình vậy.
Giang Chu cũng hiểu.
Tiết Mạn Ny đã coi công việc của công ty con ở Bắc Hải thành một phần cuộc sống của mình, trước kia hắn chỉ muốn lợi dụng nàng để nhận hảo cảm của Chung Di.
Chương 381 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]