Đinh Duyệt ngồi xuống bàn bên cạnh, lại nhìn chằm chằm về phía đông, sau đó lại quay đầu, cầm quyển sách lên để che kín mặt.
“Không phải bà không ôn tập cũng không rớt tín chỉ sao? Chạy đến thứ viện làm gì?”
Đinh Duyệt thở dài một tiếng: “Tôi nhìn thấy một anh đẹp trai ở trên đường, nên đi theo đến đây.”
Giang Chu khẽ ngẩng đầu: “Vậy bà lại đang làm cái trò mèo gì đấy?”
“Tôi còn chưa chuẩn bị sẵn sàng, đừng để anh ấy phát hiện ra tôi.”
“Cứ như là ăn trộm vậy, Tư Nhược, em không nên học cô ấy.”
Phùng Tư Nhược gật đầu: “Ừm, không học.”
Đinh Duyệt nhìn chị em tốt của mình: “Đúng là một anh chàng rất đẹp trai nha, bạn không tin thì nhìn mà xem.”
“Ở chỗ nào?”
“Bên cạnh cây cột ở góc đông nam kìa, thấy chưa?”
Phùng Tư Nhược và Giang Chu đồng thời quay sang bên đó.
Quả nhiên là bên cạnh cây cột góc đông nam có một tên con trai.
Mái tóc rất dài, còn vuốt thành hình con nhím.
Chỉ vừa nhìn cũng biết, ông anh này ra đường phải dùng nửa cân keo xịt tóc.
Giang Chu nhịn không được mà nổi một lớp da gà.
Đây cmn cũng có thể gọi là đẹp trai sao?
À đúng rồi, hiện giờ loại tóc tai như HKT này đang hot.
Nào là tóc như con nhím, tóc dài che mắt, tóc năm màu bảy màu …
Nào là mặc quần da, thắt lưng trắng…
không thể không nói không đẹp trai, chỉ có thể nói là không có quan hệ gì với hai chữ đẹp trai cả.
Hơn nữa, nhìn nhiều thật sự rất hot mắt.
Nhưng mà thẩm mỹ ở cái thời đại này là như vậy.
Đinh Duyệt cảm thấy rất đẹp trai à?
Con bà nó, thật sự muốn mượn cái tông đơ để đi một đường.
“Thế nào, có đẹp trai không?”
Phùng Tư Nhược hoàn toàn không có hứng thú mà lắc đầu: “Không đẹp trai.”
Đinh Duyệt trợn tròn mắt lên: “Không thể nào? Như vậy còn không đẹp trai?”
“Ừm, rất xấu.”
“Đó là do bạn chưa từng nhìn thấy trai đẹp thôi.”
Phùng Tư Nhược không phục: “Mình thấy rồi!”
Đinh Duyệt tỏ vẻ nghi ngờ: “Ai vậy?”
“Giang Chu.”
“Đậu xanh, bạn bị mù rồi!”
Mặt Phùng Tư Nhược tràn đầy ủy khuất, quay đầu nhìn Giang Chu.
Giang Chu thấy thế nhịn không được mà tỏ vẻ cưng chiều, vỗ vỗ cái đầu nhỏ của nàng.
Tình yêu thật sự là app làm đẹp tiện nhất thế giới này mà.
Một lúc lâu sau, ông anh HTK bỗng nhiên di chuyển.
Anh ta cầm một quyển sách lên, đi quét thẻ mượn sách rồi rời khỏi thư viện, khi đi bộ thì giống như có mang theo gió vậy.
“Hai người ôn tập tiếp đi, lát nữa mình sẽ quay lại.”
Đinh Duyệt lập tức bỏ Phùng Tư Nhược và sách vở lại, vội vội vàng vàng đi theo ông anh kia ra ngoài.
Thiếu cái bóng đèn này, hai người không khỏi tự nhiên hơn rất nhiều.
Một người mỉm cười ngọt ngào với đối phương.
Một người nhìn sách một lúc rồi quay đầu, véo khuôn mặt nhỏ nhắn của đối phương.
Trong mắt của cả hai người đều là đối phương.
Nhưng đúng lúc này, một âm thanh không hài hòa bỗng nhiên vang lên.
Ai da da chụt chụt choẹt choẹt.
Mặc dù âm thanh rất nhỏ, nhưng rất chói tai.
Giang Chu và Phùng Tư Nhược liếc mắt nhìn nhau, sau đó quay đầu nhìn về phía âm thanh đó.
Bên cái bàn bên cạnh là một đôi tình nhân đang gặm nhau.
Gặm đến khí thế ngất tời, gặm vô cùng náo nhiệt, gặm vô cùng nhanh chóng, gặm vô cùng nóng hổi…
Hoàn toàn chính xác là không coi ai ra gì mà.
Xoay tròn, vặn vẹo, từ từ nhắm mắt…
Gương mặt nhỏ nhắn và trong sáng của Phùng Tư Nhược đã đỏ bừng lên.
Nàng ôm chặt lấy tay của Giang Chu, xấu hổ mà cúi đầu xuống.
Nhưng nàng lại nhịn không được mà cảm thấy tò mò, cúi đầu một lát liền sẽ nhìn trộm qua kẽ tay.
Hoàn toàn chính xác giống như một con nghiện nhưng vẫn ngại.
Giờ phút này, Giang Chu cũng thấy hơi mất tự nhiên.
Biểu hiện cụ thể chính là môi phát khô và ngứa ngáy.
Vì vậy, hắn quay đầu nhìn thoáng qua Phùng Tư Nhược.
Mà lúc này, Phùng Tư Nhược cũng đang đỏ mặt mà nhìn lấy Giang Chu.
“Hâm mộ?”
“Không… không hâm mộ!”
“Hay là…”
Phùng Tư Nhược hơi ngẩng ra, sau đó bỗng nhiên đưa tay lên bịt kín cái miệng nhỏ của mình.
Giống như một con thỏ nhỏ nhìn thấy lão sói xám vậy.
Hai vệt đỏ ửng trên gò má vẫn chưa rút đi, trong mắt đã có những gợn nước long lanh.
“Chỉ một cái thôi.”
“Không được, em … em chưa chuẩn bị sẵn sàng.”
Giang Chu dữ tợn nhìn Phùng Tư Nhược: “Cái này có gì mà phải chuẩn bị, chỉ cần nhắm mắt lại, còn lại để anh là được.”
Phùng Tư Nhược làm bộ đáng thương: “Không được, bây giờ không được.”
“Vậy ngày mai?”
“Em nghĩ đã…”
Giang Chu suy tư một chút, bỗng nhiên giơ tay lên: “Báo cáo giáo viên.”
Âm thanh vang dội này lập tức hấp dẫn sự chú ý của giáo viên quản lý thư viện.
“Bạn học, có chuyện gì sao?”
Giang Chu chỉ vào đôi tình nhân ở bàn bên cạnh: “Bọn họ ngồi hôn nhau ở đây, ảnh hưởng mọi người học tập!”
Vừa dứt lại, tất cả người trong phòng đều quay qua nhìn về phía cặp tình nhân vẫn chưa rời khỏi nhau kia. Trong mắt còn có ba phần trêu tức, ba phần ám muội, và bốn phần xem náo nhiệt không chê chuyện lớn.
Chương 384 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]