Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 385: CHƯƠNG 385: BÁO CÁO! BỌN HỌ HÔN NHAU, ẢNH HƯỞNG MỌI NGƯỜI HỌC TẬP! (2)

Cùng lúc đó, cặp tình nhân ở bàn bên cạnh đầy đỏ bừng cả mặt.

Bọn họ không thể nào tiếp thu được chuyện nhiều người nhìn chằm chằm như vậy.

Cho nên liền che mặt, chạy trối chết khỏi thư viện.

Giang Chu nhịn không được mà cười nhạt một cái.

Ông đây không được hôn, dựa vào cái gì mà các người đòi thoải mái như vậy!

Nhất là tên con trai kia!

Cmn dám ăn mảnh ở trước mặt mọi người?

Có giỏi thì cho ông đây nếm thử một ngụm xem?

Chẳng mấy chốc, màn đêm đã buông xuống, trăng sao đầy trời.

Giang Chu nắm tay nhỏ của Phùng Tư Nhược về ký túc xá.

Đứng ở dưới ký túc xas u ám, Giang Chu vẫn chưa từ bỏ ý định, hắn còn muốn lừa gạt Phùng Tư Nhược nhắm mắt lại.

Đồng thời nói là mình có quà muốn tặng cho nàng.

“Không được!”

“Có quà thật mà!”

Phùng Tư Nhược hừ hừ hai tiếng, lại quan sát Giang Chu một chút.

Ngày hôm nay Giang Chu chỉ mặc một chiếc quần sooc ngắn, trong túi quần chỉ có duy nhất một chiếc điện thoại.

Nàng là một cô bé can đảm, một cô bé ghen tuông, nhưng không phải là một cô bé ngốc!

Vì vậy, không chờ Giang Chu nói câu thứ hai, Phùng Tư Nhược bỗng nhiên quay đầu chạy vào trong ký túc xá.

Sau đó, nàng đi lên tầng hai, mở cửa sổ ra, làm mặt quỷ với Giang Chu.

“Cô bé này, lá gan không lớn, nội tâm lại nghĩ quá nhiều.”

Giang Chu bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là trở về ký túc xá của mình.

Đại học Thượng Kinh chuẩn bị kỳ thi cuối kỳ cũng ra dáng.

Từ khi có bản đồ địa điểm thi, thì còn cho sinh viên hai tuần lễ để ôn tập.

Trong khoảng thời gian này, thường thì phòng tự học sẽ kín người hết chỗ.

Nhất là tuần chuẩn bị thi thì càng nhiều người hơn.

Cho nên ngày hôm sau, Giang Chu và Phùng Tư Nhược lại đi đến phòng tự học ở thư viện.

Mặc dù năm thứ nhất đại học cũng không có nhiều môn học chuyên ngành lắm.

Nhưng loại người động một tý lại xin nghỉ như Giang Chu, không học bù thì rất có thể sẽ thi trượt.

May mà hắn còn có một tiểu phú bà nhiệt tình yêu thương học tập, không những có thể giúp hắn học bù, khi nhàm chán thì còn có thể đùa giỡn một phen.

Có lẽ đây chính là cái gọi, nam nữ phối hợp thì làm việc không biết mệt trong truyền thuyết.

Nhưng mới học được nửa tiếng, tâm tư của Giang Chu đã không nằm ở sách nữa.

Hắn nhớ đến đôi tình nhân gặm nhau ở bàn bên cạnh ngày hôm qua, nội tâm lại cảm thấy buồn bực.

Con bà nó!

Mình hẹn hò yêu đương cũng quá trong sáng rồi đấy nhỉ?!

Đã được một năm rồi, ngoại trừ nắm tay thì chỉ ôm ôm ấp ấp thôi.

Đây mà gọi là cặn bã nam à?

Cuộc sống của cặn bã năm trong đại học, không phải bắn pháo hoa liên tục sao?

Vì vậy, Giang Chu liền để sách xuống, nắm khuôn mặt nhỏ nhắn của Phùng Tư Nhược.

“Suy nghĩ kỹ chưa?”

Phùng Tư Nhược hơi mờ mịt một chút: “Suy nghĩ cái gì nha?”

Giang Chu ho khan một tiếng: “Chính là chuyện ngày hôm qua.”

“Chuyện gì?”

“Chụt chụt choẹt choẹt, em quên rồi?”

Phùng Tư Nhược trợn tròn mắt lên, gò má cũng lập tức đỏ lên: “Em…em…em còn chưa chuẩn bị xong!”

Giang Chu nở một nụ cười nhạt tàn khốc: “Ngày hôm nay, em muốn cũng được, không muốn cũng phải muốn.”

“Không nên không nên, có được không nha?”

“Không muốn cũng được.”

Phùng Tư Nhược khẽ thở phào nhẹ nhõm: “Chúng ta cần học tập.”

Giang Chu nhìn Phùng Tư Nhược: “Em có nhớ Sở Ngữ Vi không?”

“Nhớ kỹ nha.”

“Vậy nếu em không đồng ý, anh liền đi tìm Sở Ngữ Vi.”

Phùng Tư Nhược có chút bối rối mà bắt lấy cánh tay của Giang Chu: “Không muốn, em…em chuẩn bị xong rồi.”

Giang Chu mỉm cười thỏa mãn: “Tốt, vậy em nhắm mắt lại.”

“Ồ…”

Phùng Tư Nhược hút sâu một hơi, lặng lẽ nhắm hai mắt lại với tâm trạng khẩn trương, nàng khẩn trương đến mức muốn bỏ chạy luôn rồi.

Nhưng ngoại trừ khẩn trương thì nàng còn có một tia chờ mong.

Vì vậy, toàn bộ khuôn mặt nhỏ nhắn đều dính một tầng hồng nhạt.

Giang Chu thấy thế liền chậm rãi cúi đầu xuống.

Ai ngờ đúng lúc này, một âm thanh vừa vang dội vừa kích động bỗng nhiên vang lên.

Nó giống như một tiếng sét giữa bầu trời, khiến cho phòng tự học trong thư viện phải rung động.

“Báo cáo! Báo cáo giáo viên!’

“Bọn họ hôn nhau, bọn họ quấy rối mọi người học tập!”

Một tên con trai ẩn núp sau giá sách đã xông ra ngoài.

Tên này hưng phấn như một con gà chọi vừa chiến thắng mà chỉ chỉ vào Giang Chu.

Lời này vừa dứt, vô số ánh mắt đã tập trung qua bên này.

Giang Chu cũng mở mắt nhìn qua, sau đó cả người đều ngu.

Tên vừa tố cáo hắn, chính là tên bị hắn tố cáo ngày hôm qua.

Con bà nó?!

Cần thiết phải vậy không?

Đây chính là tiểu nhân báo thù, từ sáng sớm đến tối?

Cùng lúc đó, Phùng Tư Nhược cũng sợ hết hồn.

Bởi vì vừa xấu hổ và bối rối, nên nàng còn không dám mở mắt ra, cả người đều trốn vào trong lòng của Giang Chu.

“Ha ha ha, không ngờ đúng không, ông đây chờ cả ngày rồi, rốt cuộc cũng chờ đến giờ phút này! Ha ha ha!”

“Được, ông trâu bò, xem như ông lợi hại!”

Giang Chu cắn răng nghiến lợi mà giơ ngón tay cái lên.

Hắn cũng coi như là phục rồi.

Trong trường đại học còn có loại người ghét ác như cừu này sao?

Đây cmn chính là thiện có thiện báo à?

Nhưng báo ứng này đến cũng quá nhanh rồi chứ?

Lúc này, giáo viên quản lý thư viện cũng đi qua, vẻ mặt đầy nghiêm túc mà nhìn Giang Chu.

“Bạn học, không được phép hôn trong phòng tự học.”

Chương 385 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!