Giang Chu thở dài.
Bây giờ là toàn thế giới đều cản trở mình yêu đương sao?
Đây cmn còn gọi là Khí Vận Chi Tử cái gì?
Ông đây hôn môi mà còn bị người ngăn cản.
Chẳng lẽ dạo này sao Thủy lại đi lùi à?
“Vâng, bọn em biết rồi, không hôn.”
Giáo viên quản lý thư viện gật đầu thỏa mãn, quay người trở về chỗ.
Giang Chu bất đắc dĩ mà cúi đầu xuống, vỗ vỗ lưng của Phùng Tư Nhược.
Lúc này, Phùng Tư Nhược đã giống như một con thỏ nhỏ bị dọa sợ, cả đầu đều chôn vào trong ngực của hắn, không dám chui ra.
“Được rồi, người đi hết rồi!”
Phùng Tư Nhược bối rối ngẩng đầu lên: “Em đã nói không hôn rồi…”
Giang Chu nghiến răng nghiến lợi: “Anh chỉ không ngờ là báo ứng đến nhanh như vậy, cái tên ngu xuẩn kia thế mà lại ngồi xổm chờ cả ngày!”
“Vẫn là ôn tập bài đi, được không nha?”
“Được, chờ anh tìm ngày hoàng lịch, rồi chúng ta lại hôn.”
“Ồ…”
Phùng Tư Nhược rất không tình nguyện mà liếc nhìn Giang Chu một cái.
Lá gan của nàng vốn đã nhỏ gần như không có.
Lần này đúng là quá sợ hãi!
Đúng lúc này, Đinh Duyệt bỗng nhiên đi vào phòng tự học, ngồi xuống bên cạnh hai người.
“Này, sao tất cả mọi người trong phòng đều nhìn về phía hai người vậy?”
Giang Chu thở dài, cũng không giấu diếm: “Bọn tôi vừa mới hôn môi thì bị bắt gặp.”
Đinh Duyệt nghe thế liền trợn tròn mắt lên nhìn về phía Phùng Tư Nhược: “Mình còn chưa tìm được bạn trai, bạn không thể chờ mình một chút à?”
Phùng Tư Nhược yên lặng một lát, bỗng nhiên mở miệng, nhỏ giọng nói: “Giang Chu nói mình không cho hôn, liền đi hôn người khác.”
“Trời ạ, ông đúng là tên cặn bã, tại sao lại bắt nạt Tư Nhược như vậy?”
“Có vài người yêu đương cần dỗ dành, nhưng có vài người lại cần khích lệ, không ép một chút thì sao người nhát gan như cô ấy có thể chủ động được?”
Đinh Duyệt nghiêm túc suy nghĩ một chút, ngẩng đầu nhìn Giang Chu: “Vậy tôi là loại người gì?”
Giang Chu ngước mắt nhìn qua: “Bà thuộc loại người không ai muốn.”
“…”
Đinh Duyệt cắn môi, trong mắt chứa lệ: “Ông thật là quá đáng…”
Phùng Tư Nhược có chút đau lòng, vì vậy đẩy Giang Chu một cái, nhỏ giọng nói: “Giang Chu đùa thôi.”
Trong lòng Đinh Duyệt tràn đầy khổ sở mà nhìn về phía chị em tốt của mình: “Nếu như bốn năm đại học mà mình vẫn không tìm thấy bạn trai, bạn có cười mình không?”
“Không đâu.”
“Chị em tốt, chỉ có bạn là tốt nhất.”
Giang Chu cảm thấy hơi kỳ quái: “Không phải ngày hôm qua bà nhìn trúng một ông anh đẹp trai sao? Tại sao ngày hôm nay lại thất hồn lạc phách rồi?”
“Ông không cần nhắc đến tên đó!”
Ọe---
Đinh Duyệt cảm thấy trong dạ dày có sóng lớn biển gầm, suýt nữa thì phun ra ngoài.
Giang Chu bị dọa cho giật mình: “Làm sao lại ọe rồi? Bà không có bạn trai mà cũng có thể dựng dục đời tiếp theo à?”
Đinh Duyệt lườm Giang Chu một cái: “Hôm qua, khi tôi đi ra ngoài với tên kia, ông đoán xem tôi đã thấy gì?”
“Thấy cái gì? Tên đó có bạn gái?”
“Không phải, tôi thấy anh ta cởi áo ngoài, trên cổ còn có một tầng ghét!”
Giang Chu bừng tỉnh đại ngộ: “Ồ, không thích tắm à, rất bình thường mà.”
Đinh Duyệt trợn tròn mắt lên, lại không hiểu nổi mà hỏi: “Đã bao nhiêu tuổi rồi? Ngay cả tắm cũng không tắm, vậy mà còn bình thường?”
“Bà nghĩ lại mà xem, kiểu tóc của anh ta cool ngầu đến tận sao hỏa như vậy, mỗi lần phải mất nửa chai keo xịt tóc mới vuốt nổi, nếu như tắm thường xuyên, vậy cũng tốn kém rồi.”
“Cái này cũng có thể trở thành lý do để không tắm?”
“Đây chính là lựa chọn của bà mà, dù sao tắt đèn đi đều giống nhau cả.”
Đinh Duyệt nhịn không được mà rùng mình một cái: “Tôi tình nguyện cô độc hết quãng đời còn lại, chờ hai người có con, để tôi làm mẹ nuôi là được.”
Giang Chu nhìn về phía Phùng Tư Nhược: “Như thế này mà muốn làm mẹ của con chúng tao? Em nói xem có phải Đinh Duyệt muốn ăn rắm không?”
“Hừm…” Phùng Tư Nhược đỏ mặt cúi đầu, không dám trả lời vấn đề này.
Nhờ Đinh Duyệt phổ cập khoa học, nên nàng cũng biết toàn bộ quá trình sinh em bé rồi.
Chuyện này vẫn là chuyện rất khó chịu được với tâm linh nhỏ yếu của nàng.
Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái.
Đúng vậy, cmn miệng còn chưa được hôn, đã nghĩ đến sinh con?
Khoảng cách không xa?
Xem ra con đường chinh phục Phùng ngốc nghếch đáng yêu nhà ta vẫn còn xa lắm.
Chẳng mấy chốc, hoàng hôn đã buông xuống.
Đinh Duyệt và Phùng Tư Nhược trở về ký túc xá.
Giang Chu thì lái xe đến tòa nhà Thế Kỷ Mới gần trung tâm thương mại.
Ngày hôm nay, buổi lẽ chiếu đầu “Tôi không phải Dược Thần” sẽ được tổ chức ở đây.
Là biên kịch của bộ phim, hắn không thể vắng mặt được, nhưng trong lòng hắn ít nhiều gì vẫn có chút không tình nguyện.
Bản thân mình là một ông chủ lớn của một công ty đầu tư, thế mà lại chạy đi làm biên kịch phim điện ảnh.
Nếu chuyện này truyền ra ngoài, người ta sẽ cảm thấy mình không làm việc đàng hoàng.
Nhưng đến cũng đến rồi, tóm lại là vẫn phải vào xem.
Chương 386 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]