Giang Chu sửa sang lại quần áo, đi thang máy lên tầng cao nhất.
Hiện trường có rất nhiều phòng viên và các nhà truyền thông, tất cả đều đang ôm ‘trường thương và đoán pháo’ mà cướp đoạt vị trí.
Giang Chu chen qua đám người, đi dọc theo lối đi hẹp để tiến vào hậu trường.
Sau khi mở cửa ra, Giang Chu lập tức nhìn thấy Doãn Thư Nhã, hết cách, hôm nay nàng thật sự quá chói mắt.
Một bộ lễ phục màu đen buộc quanh những đường cong hoàn mỹ, xương quai xanh trắng nõn nà như ngọc.
Tuy rằng toàn bộ tạo hình đều không có chút khoa trương nào… nhưng Doãn Thư Nhã lại có một đôi chân dài và vòng eo nhỏ đến mức không chịu nổi mà.
Nên lồi thì lồi, nên cong thì cong.
Dáng người như vậy, dù là trong giới người mẫu cũng sẽ là tồn tại chói mắt nhất.
“Chào Giang tổng!”
“Chào Giang tổng!”
Mọi người phía sau đều dồn dập chào hỏi Giang Chu.
Mà Giang Chu cũng rất khách khí mà đáp lại.
Cùng lúc đó, Doãn Thư Nhã quay đầu nhìn Giang Chu một cái: “Tôi còn tưởng rằng cậu không đến chứ.”
Giang Chu ngồi xuống ghế: “Sắp thi cuối kỳ rồi, tôi phải ôn tập bài vở.”
“…”
Doãn Thư Nhã hơi sững sờ, lúc này nàng mới nhớ ra Giang Chu còn là một sinh viện.
Kỳ lạ thật, vì sao khi ở chung lại không có sự khác biệt nào nhỉ.
Xem ra tâm tính của mình, quả nhìn vẫn giống với thiếu nữ mà.
“Khi nào bắt đầu?”
“Chuẩn bị bắt đầu luôn rồi.”
Giang Chu kéo cà vạt của mình: “Cô đã từng xem phim điện ảnh ở rạp chiếu phim công cộng bao giờ chưa?”
Doãn Thư Nhã có thói quen hất cầm lên khi suy tư: “Biệt thự của tôi có rạp chiếu phim riêng, muốn xem phim điện ảnh nào cũng có cả.”
“Vậy đây là lần đầu tiên cô xem phim với người khác?”
“Coi như là vậy đi!”
Giang Chu chép miệng một cái: “Thật ngại quá, cứ vậy mà lấy đi lần đầu tiên của cô.”
Doãn Thư Nhã lườm Giang Chu một cái: “Tuy tôi thích nói chuyện 18+, nhưng có thể không nói ở trường hợp công khai không?”
“Cô trâu bò!”
Ngay sau đó, các khách mời tham gia buổi lễ đã lục tục lấp đầy hội trường.
Mỗi một phóng viên và truyền thông đều chiếm được vị trí ưng ý, bắt đầu khởi động máy móc.
Giang Chu và Doãn Thư Nhã cùng ngồi xuống cạnh nhau, bên cạnh còn có mấy diễn viên chính và người của đoàn làm phim.
Mặc dù là diễn viên khác nhau, thủ pháp quay chụp cũng có sự khác biệt, nhưng Giang Chu vẫn cảm thấy như đã cách mấy đời khi được chứng kiến bộ phim điện ảnh phải năm 2018 mới xuất hiện này.
Giống như hai thời gian và không gian khác nhau đã giao thoa và chồng lên nhau vậy.
Hắn vẫn nhớ khi hắn và Phùng Tư Nhược đi xem bộ phim này, khi đó bọn họ vẫn là hai vợ chồng son mới cưới.
Trên cơ bản là ra bộ phim nào thì họ sẽ đi xem bộ phim đó.
Khi xem bộ phim này, cô bé kia đã khóc sướt mướt, khóc đến ướt sũng cả áo của hắn.
Nhất là câu mà bà lão kia nói ra: Tôi muốn sống, được không?
Quả thực là cô bé kia đã không kiềm được nước mắt.
Giang Chu nghĩ đến đây, liền sờ lên cổ áo theo bản năng.
Ủa?
Ướt rồi?
Hắn kinh ngạc mà nhìn qua Doãn Thư Nhã ở bên cạnh.
“Không phải cô đã xem bộ phim này rất nhiều lần rồi sao?”
“Tôi xem một lần khóc một lần, không được sao?”
Phụ nữ luôn là động vật cảm tính.
Nên dễ động lòng cũng là chuyện dễ hiểu.
Nhất là khi bộ phim này quả thực rất cảm động, không khóc mới là không bình thường.
Nhưng tuy là vậy, cũng không nên gạt hết lệ lên người mình chứ?
“Doãn tiểu thư, tôi phải nhắc nhở cô một câu, bộ tây trang này của tôi rất đắt đấy.”
Doãn Thư Nhã nức nở một cái: “Không có gì, làm bẩn thôi mua đền cậu bộ khác.”
Giang Chu hào phòng mà vỗ vỗ bả vai: “Được rồi, cô có tiền, cô trâu bò, mời tùy ý làm bậy đi.”
“Cảm ơn.”
Xem được hơn nửa bộ phim, bả vai và cổ áo của Giang Chu đã toàn là nước mắt.
Bằng không thì sao nói phụ nữ làm bằng nước chứ, thật sự là khóc lên rồi sẽ không khóa van được nữa.
“Tôi chưa bao giờ biết là có nhiều người đáng thương như vậy trên thế giới, thậm chí cả thuốc cứu mạng đều không uống nổi.”
Giang Chu hơi liếc mắt: “Loại người phú bà như cô chỉ là số ít, mà loại người trong phim mới là đa số.”
Doãn Thư Nhã dùng ngón tay nhỏ nhắn để nắm quần áo Giang Chu: “Chúng ta có thể làm chút chuyện gì đó không?”
“Chúng quay bộ phim này, để cho tất cả mọi người đều biết, e rằng chúng ta đã thay đổi thứ gì đó từ nơi sâu xa rồi.”
“Cậu đã gặp qua người nào giống như trong phim chưa?”
Giang Chu yên lặng một chút: “Trong phố ẩm thực có một thương gia hợp tác với tôi, tên anh ấy là Đại Cường, vợ anh ấy không thể di chuyển, không thể nói chuyện, ngày ngày chỉ có thể dựa vào giường, phải ăn thức ăn lỏng và đường glu cô để sống.”
Doãn Thư Nhã hơi ngẩn ra: “Không đi bệnh viện khám à?”
“Đại Cường đã bỏ tất cả nhà cửa và công việc để đến Thượng Kinh chữa bệnh cho vợ, nhưng tiếc là bệnh viện cũng không tìm ra nguyên nhân.”
“Thì ra sinh mệnh lại yếu ớt như vậy!”
Chương 387 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]