Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 388: CHƯƠNG 388: VÌ HIỆU QUẢ, CHỈ CÓ THỂ HIẾN TẾ ÔNG NỘI!

Giang Chú nói: “Tiền, có đôi khi không phải vạn năng, nhưng đúng là có thể mua mạng, nhưng đại đa số người lại không có tiền, cũng không giữ được mạng.”

Doãn Thư Nhã nhìn Giang Chu với ánh mắt đẫm lệ mông lung: “Giang Chu, chờ cậu phát tài rồi, chúng ta cùng đi làm từ thiện đi.”

Giang Chu ngồi thẳng người dậy, kinh ngạc nhìn Doãn Thư Nhã: “Chờ … chờ đã, tại sao phải chờ tôi phát tài?”

“Tất cả tiền riêng của tôi đều đưa cho cậu mượn rồi, cậu nói là phát tài rồi sẽ trả lại tôi!’

“Đó là tôi mượn bằng bản lĩnh của mình, dựa vào cái gì mà bắt tôi trả?”

“Cậu thật sự là quá vô sỉ!’

Giang Chu mỉm cười: “Nào, xem phim tiếp đi, bả vai bên này của tôi còn chưa ướt này.”

Doãn Thư Nhã liếc nhìn Giang Chu một cái: “Thật không biết cậu có lương tâm hay là không có lương tâm nữa.”

Cùng lúc đó, đám khách mời xem buổi lễ chiếu đầu cũng có phản ứng giống như Doãn Thư Nhã.

Ngay từ đầu, trong hội trường còn có tiếng hi hi ha ha, nhưng chẳng mấy chốc, toàn bộ hội trường đã trở nên yên lặng.

Theo diễn biến của bộ phim, rất nhiều người cũng cảm thấy lo lắng cho bệnh nhân ở trong phim, thậm chí có người còn lấy điện thoại di động ra, bắt đầu tìm hiểu tin tức liên quan đến bệnh bạch cầu.

Sau đó, bộ phim đến đoạn bệnh nhân Lão Lữ tử vong.

Đây cũng coi như là đoạn thúc nước mắt nhất trong bội phim này.

Khi Lão Lữ đã không chịu được nữa, ông liền đứng lên từ giường bệnh, nhìn vợ và con của mình một cái, sau đó dứt khoát kết thúc sinh mạng của mình ở trong phòng vệ sinh.

Vì vây, trong hội trường lập tức xuất hiện vô số tiếng nức nở.

Lại sau đó là Tóc Vàng tử vong.

Khi Dược Thần gầm thét chất vấn cảnh sát, đã có rất nhiều cô gái đã lệ đẫm tràn bờ mi.

Nửa tiếng sau, bộ phim kết thúc.

Nhưng không có bất cứ ai trong hội trường đứng dậy, tất cả mọi người đều im lặng, vành mắt đỏ bừng.

Bầu không khí yên lặng và kìm nén một lúc lâu.

Đúng lúc này, những ngọn đèn trong hội trường liền được mở lên.

Một nữ MC có dáng người khiêu gợi bước lên sân khấu, nàng cầm Microphone, giọng nói run rẩy liền vờn quanh hội trường.

“Đầu tiên, hoan nghênh mọi người đến tham gia buổi lễ chiếu đầu của Tôi không phải Dược Thần.”

“Tin tưởng là mọi người đã thấy bộ phim này ra sao rồi, tôi thấy còn có không ít người khóc.”

“Điều này chứng tỏ đây là một bộ phim tốt!’

“Tôi cũng giống như mọi người, rất lâu rồi không được khóc vui vẻ như vậy.”

“Trên thế giới này chỉ có một loại bệnh, đó là bệnh nghèo, tôi tin rằng những lời này đã khắc sâu vào trong đầu của mọi người ở đây.”

“Tiếp theo, mời đoàn đội của bộ phim này lên sâu khấu.”

“Các vị khách mời và truyền thông, mọi người có thể đặt câu hỏi thoải mái.”

Một đoạn âm nhạc du dương vang lên.

Doãn Thư Nhã và Giang Chu đứng lên, đi cùng diễn viên chính và đạo diễn, phó đạo diễn… lên sân khấu.

Nếu như là một số bộ phim khác, có lẽ phóng viên và truyền thông sẽ để mắt đến những diễn viên chính nhiều hơn, lại khen ngời tuấn nam mỹ nữ bla bla…

Nhưng buổi lễ chiếu đầu của bộ phim này thì lại khác.

Bởi vì toàn bộ câu chuyện này đều làm cho người ta tan nát cõi lòng, cho nên mọi người đều dồn dập ngẩng đầu, nhìn về phía đoàn đội làm phim.

Họ muốn biết là người như thế nào mới có thể viết ra một kịch bạn như vậy.

Tất nhiên là nữ MC cũng có ý tưởng như vậy, cho nên nàng liền đi đến bên cạnh Giang Chu đầu tiên.

“Giang tiên sinh, nghe nói ngài vừa là người đầu tư vừa là biên kịch, đúng không?”

Giang Chu gật đầu: “Đúng vậy!”

Đôi mắt nữ MC liền sáng rực như sao: “Vậy ngài có thể giới thiệu thân phận của mình một chút không?”

“Tôi là Giang Chu, một sinh viên đang học trong đại học Thượng Kinh!”

Tất cả mọi người trong hội trường đều lộ ra ánh mắt kinh ngạc khi nghe thấy câu này.

Biên kịch của bộ phim này dĩ nhiên lại là một sinh viên?

Không thể nào!

Trong bộ phim này bao hàm rất nhiều thứ, từ lòng người dễ thay đổi, xung đột giữa giàu và ngheo, tình hình nước sôi lửa bỏng…

Một sinh viên, làm sao có thể có nhiều lĩnh ngộ với cuộc sống như vậy được?

Làm sao cậu ta có thể viết ra được một lời thoại như: Trên thế giới này chỉ có một loại bệnh, đó chính là bệnh nghèo.

“Xem ra thân phận cỉa ngài đã làm cho mọi người tò mò rồi.”

“Như vậy, Giang tiên sinh, ngài có thể nói đến linh cảm sáng tác của ngài không?”

“Bởi vì, hiển nhiên là bộ phim này không phù hợp với trải nghiệm xã hội của ngài.”

Quả nhiên là có vấn đề này.

Giang Chu không khỏi mỉm cười bất đắc dĩ.

Hắn nên nói như thế nào?

Là bởi vì tôi trọng sinh à?

Vì vậy, Giang Chu chỉ có thể lấy lý do thoái thác mà mình đã chuẩn bị trước.

“Thật ra thì ông nội tôi cũng là một người mắc bệnh bạch cầu, ông là Bảo Trình Dũng!”

Giang Chu nói xong, lại âm thầm nói tiếng xin lỗi.

Ông nội, khi còn bé cháu đã viết cả nhà đều chết vì xin nghỉ học rồi, chỉ có mình ngài là may mắn thoát được.

E rằng để ngài sống đến bây giờ chính là vì giờ phút này.

Vì hiệu quả tuyên truyền, cháu chỉ có thể hiến tế ngài thôi, hy vọng khoảng thời gian này ngài không xem ti vi, nhất là kênh số 6.

Chương 388 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!