Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 389: CHƯƠNG 389: TÊN BIẾN THÁI TRONG NHÀ VỆ SINH, HƠI GIỐNG GIANG CHU!

Nữ MC lập tức hỏi tiếp: “Hóa ra đây là những chuyện mà ông nội ngài đã trải qua?”

“Đúng vậy, đó là ông nội đáng thương của tôi, là người thân duy nhất của tôi!’

“Nhưng mà ngài họ Giang cơ mà?”

Giang Chu hơi ngẩn ra, hắn lập tức nhìn về phía nữ MC.

Con bà nó, trong mắt người phụ nữ viết đầy sùng bái với mình cơ mà?

Tại sao lại còn phá đám mình chứ?

“Giang tiên sinh?”

“Xin không cần để ý những chi tiết nhỏ này, có ông nội còn bị quỷ sát hại lúc 6 tuổi kìa.”

Nữ MC hơi sững sờ: “Vậy… câu chuyện trong bộ phim này là dựa trên chuyện có thật sao?”

“Sáng tác đương nhiên là phải bao hàm cả cuộc sống đời thực, nhưng sẽ có một bộ phận được gia công bằng nghệ thuật.”

“Vậy ước nguyện ban đầu khi ngài sáng tác bộ phim này là gì?”

Giang Chu mạnh mẽ nuốt hai chữ ‘kiếm tiền’ xuống: “Tôi muốn nói cho mọi người biết, sinh mệnh là có tôn nghiêm.”

Nữ MC hơi cảm động: “Giang tiên sinh, bây giờ ngài có gì muốn nói với mọi người không?”

“Tôi muốn nói, sinh mệnh là điều tốt đẹp nhất, mỗi cá nhân trong chúng ta đều đang cố gắng sống sót, mặc kệ là khó khăn vất vả ra sao thì đều là như vậy, bởi vì cuộc sống chắc chắn sẽ trở nên tươi đẹp hơn.”

“Ừm, trừ cái đó ra, ngài có muốn nói gì với ông nội của mình không?”

Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái: “Ông nội, mời ngài lưu lại cho cháu một cái mạng chó.”

Nữ MC lại sửng sốt một chút: “Nhưng mà…”

“Đừng nhưng mà nữa, hay là phỏng vấn diễn viên chính đi nhé?”

“A, cũng đúng, vậy chúng ta sẽ hỏi viên viên chính của bộ phim vài câu.”

Nửa tiếng sau, buổi lễ kết thúc.

Giang Chu về hậu trường, liền thở phào nhẹ nhõm.

Ai biết đúng lúc này Doãn Thư Nhã hai mắt đẫm lệ mông lung chạy tới.

“Giang Chu, thì ra đây là câu chuyện của ông nội cậu…”

Giang Chu nâng trán: “Cô có thể thương lượng với phóng viên và truyền thông một chút không? Bảo bọn họ đừng truyền đoạn vừa rồi ra ngoài?”

Doãn Thư Nhã hơi sững sờ: “Vì sao?”

“Tôi sợ kiếm trong tay ông nội tôi, sẽ chém chết tên cháu trai bất hiếu này.”

……

Trong nháy mắt, kỳ nghỉ hè đã đến gần.

Khí trời cũng trở nên càng ngày càng nóng bức.

Hơ nữa, đã rất lâu rồi không có mưa.

Sinh viên vừa thi xong đã không kịp chờ đợi mà thu dọn hành lý, chuẩn bị rời trường về nhà.

Nhất là học viện tài chính và kinh tế.

Bởi vì cuộc thi kết thúc sớm, cho nên đã có một nhóm người đi về nhà rồi.

Giống như Từ Hạo Đông, tên này cũng nằm trong nhóm đó.

Quê của Từ Hạo Đông cũng ở Lâm Giang.

Vốn là định đi nhờ xe Giang Chu về nhà.

Nhưng rất tiếc, mỗi lần Giang Chu trở về đều ngồi kín người.

Cho dù có chỗ trống, mấy người đi nhờ không phải da trắng thì cũng là ngực to.

Điều kiện này rất nghiêm khắc, ai nói cũng không thay đổi được.

Trương Nghiễm Phát là người thứ hai rời khỏi ký túc xá, nhưng tên này không trực tiếp về nhà, mà là đi hẹn hò với bạn gái trên mạng.

Đúng thế, cả hai đã quyết định gặp mặt trực tiếp.

Trước khi đi, tên này còn thuận tay lấy chai keo xịt tóc của Giang Chu.

Nhưng mà với lại loại tóc như đất bị nhiễm phèn của tên này, có lẽ có xịt hai chai cũng không có tác dụng gì.

Rất nhanh, trong ký túc xá chỉ còn Giang Chu và Cao Văn Khải.

Giang Chu đã thu dọn hành lý xong.

Cao Văn Khải quyết định ở lại trường học vài hôm, chờ tuần sau mới trở về nhà.

Nguyên nhân không có gì khác, chỉ là bởi vì Cao Văn Khải và phú bà quen ở ngoài trường đang hừng hực.

Giai đoạn tình yêu cuồng nhiệt này, muốn chia xa là cần can đảm.

Nhưng đám người Giang Chu vẫn chưa được gặp mặt phú bà của Cao Văn Khải.

Trước đó, cũng từng hẹn đi ăn một bữa cơm, nhưng Cao Văn Khải nói, bạn gái của cậu ta phài về làm giấy tờ nghỉ hưu, nên không có thời gian.

Giang Chu hỏi, rốt cuộc lão baby của ông bao nhiêu tuổi rồi?

Cao Văn Khải lập tức tránh né vấn đề này, chỉ cường điệu là tình yêu chị em.

“Vậy tôi đi trước, khi ông đi nhớ khóa cửa đấy!”

Cao Văn Khải gật đầu, lại bỗng nhiên mở miệng: “Đại ca, cuối tuần này là sinh nhật bạn gái tôi, tôi nên tặng cái gì bây giờ?”

Giang Chu suy nghĩ một chút, khóe miệng liền cong lên: “Theo tôi, tặng trang sức cho chân đi.”

“…”

Sau khi rời khỏi ký túc xá.

Giang Chu đi đến cửa ký túc xá nữ trước.

Phùng Tư Nhược đã thu dọn hành lý xong, tài xế cũng đang chờ ở bên dưới.

Chỉ là Giang Chu vẫn chưa đến, cho nên nàng vẫn không có ý định lên xe.

Phùng Y Nhất ở bên cạnh, nàng vừa ăn kem vừa ngắm nhìn con đường phía trước, nàng nhớ là, lần nào anh rể cũng xuất hiện từ con đường đó.

Ngay sau đó, có một bóng người đi đến dưới ký túc xá nữ.

Phùng Tư Nhược nhìn thấy Giang Chu, khóe miệng lập tức lộ ra nụ cười ngọt ngào.

Mà Phùng Y Nhất thì nhảy dựng lên, kêu to một tiếng anh rể.

“Thu dọn hành lý xong rồi chứ?”

Phùng Tư Nhược gật đầu: “Gặp anh xong liền đi luôn.”

Chương 389 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!