Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 390: CHƯƠNG 390: TÊN BIẾN THÁI TRONG NHÀ VỆ SINH, HƠI GIỐNG GIANG CHU! (2)

Giang Chu xoa xoa gương mặt của Phùng Tư Nhược: “Nghỉ hè rất dài đấy, đến khi đó đừng khóc rồi nói nhớ anh nhé.”

“Sẽ nói.”

“Yên tâm, anh có thời gian sẽ qua Bắc Hải dẫn em đi chơi.”

Lúc này Phùng Y Nhất liền giơ tay: “Anh rể, em đã được tuyển vào đại học Thượng Kinh rồi.”

Giang Chu hơi kinh ngạc: “Vậy sao? Vậy giờ em là đàn em khóa dưới của anh rồi hả?”

“Anh đã nói là sẽ bảo kê em rồi đó nha.”

“Được, trong ngôi trường này, em thích bò chỗ nào thì cứ bò đi, anh cam đoan không có ai dám ngăn cản em.”

Phùng Y Nhất không hài lòng lắm: “Phải nói là đi ngang.”

Giang Chu xoa đầu Phùng Y Nhất: “Được, đi ngang.”

“Vậy bọn em đi nhé?”

Giang Chu gật đầu, quay sang nhìn về phía xe.

Lần này, ông anh tài xế phách lối kia không đến, mà là một vị tài xế đeo găng tay trắng đến.

Nhưng chuyện này cũng rất bình thường.

Chắc là ông anh tài xế kia là tài xế chuyên dụng của cô cô Phùng gia.

Lúc này, hai cô bé ngó đầu vươn tay ra từ cửa sổ, còn không ngừng vẫy tay chào.

Giang Chu thì mỉm cười, rồi cũng vẫy tay chào các nàng.

Tiễn Phùng Tư Nhược đi, Giang Chu liền lái xe đi đón Hàn Nhu, Sở Ngữ Vi và Quách Vĩ.

Bốn người đi lên đường cao tốc, lái về phía thành phố Lâm Giang.

Hai tiếng sau, bọn họ lại dừng ở khu nghỉ ngơi quen thuộc.

Sở Ngữ Vi và Hàn Nhu cùng kết bạn đi vệ sinh.

Quách Vĩ thì khoanh tay, dựa lưng vào xe với Giang Chu.

“Giang Chu, ông nói xem, tôi và Dương Hân có nên gặp cha mẹ nhau không?”

Giang Chu ngáp một cái: “Gấp cái gì, người ta còn có thể chạy à?”

“Tôi cho rằng, nếu đã yêu, cuối cùng vẫn phải gặp cha mẹ một lần, như vậy mới để nhà nữ an lòng, và cũng là một lời hứa hẹn.” Quách Vĩ nói rất chân thành.

Tên nhãi Quách Vĩ này thuộc về loại người rất truyền thống, cậu ta luôn cho rằng yêu đương là một chuyện rất nghiêm túc, không hề kém hơn hôn nhân.

Nhất là tết, cậu ta nhìn thấy Giang Chu gọi cha mẹ Sở Ngữ Vi là cha mẹ, khi đó trong lòng cậu ta ít nhiều gì cũng có chút hâm mộ.

“Tôi cảm thấy ông phải hỏi ý của Dương Hân trước đã, đừng có tự kích động một mình, bằng không…”

Giang Chu nói đến đây bỗng nhiên sửng sốt: “Khoan đã, ông gấp gáp như vậy, không lẽ là Dương Hân mang thai rồi?”

Mặt Quách Vĩ đỏ bừng như đít khỉ: “Ông nghĩ gì thế, chúng tôi còn chưa đến mức đó.”

“Đậu xanh, đã hơn một học kỳ rồi mà còn chưa thành công? Ông quả thực là phế vật!”

“Ông…thành công rồi?”

Sắc mặt Giang Chu cứng đờ.

Được rồi, ông đây cũng là phế vật!

Quách Vĩ lập tức đắc ý khi nhìn thấy Giang Chu không nói lời nào.

“Mọi người đều là phế vật như nhau, không cần phải xem thường lẫn nhau.”

“Cút, anh đây là do làm ăn bận rộn cho nên mới tạm hoãn việc này lại thôi, hoàn toàn khác xa với ông.”

Quách Vĩ bĩu môi một cái: “Vậy ông hôn môi chưa?”

Giang Chu nheo mắt lại: “Tôi không thích nói cái đề tài này nữa, đổi đề tài khác đi.”

“Tâm sự đi, chúng ta là bạn bè mà, có gì không thể nói chứ?”

Giang Chu quay đầu, liếc mắt nhìn biển khoảng cách thành phố Lâm Giang: “Ông nói xem, nếu như chạy bộ thì phải mất bao lâu mới về được nhà?”

Quách Vĩ rút cổ lại, lập tức nhìn qua chỗ khác.

Cậu ta không biết sẽ mất bao lâu mới về được Lâm Giang, nhưng cậu ta biết chân mình nhất định sẽ phế.

Tuy là con trai tụ tập với nhau sẽ thích ganh đua.

Nhưng trả giá một cái chân vì thế là không đáng giá…

Đúng lúc này, điện thoại di động của Giang Chu bỗng nhiên vang lên.

Tinh tinh!

Hắn móc túi quần, mở khóa màn hình.

Lúc này, ảnh chân dung của Sở Ngữ Vi đang nhảy lên.

“Giang Chu, mình đến tháng, quên cầm băng vệ sinh.”

“Icon ủy khuất, ủy khuất, ủy khuất.”

“Bạn có thể mang vào giúp mình không? Mình ở phòng bên trong cùng.”

“Icon khổ sở, khổ sở, khổ sở.”

Giang Chu cất điện thoại di động đi, lại móc ví tiền ra, đi về phía siêu thị.

Mặt Quách Vĩ tràn đầy vẻ nghi ngờ, nhịn không được mà gọi Giang Chu lại: “Giang Chu, ông đi đâu thế?”

“Đưa hàng đến cửa!”

“Hả? Đưa hàng đến cửa cái gì cơ?”

“Liên quan gì đến ông, ít hỏi chuyện của người lớn thôi.”

Mười phút sau, Giang Chu rời khỏi siêu thị, lại len lút vụng trộm đi vào phòng vệ sinh nữ.

Không lâu sau, hắn lại len lút vụng trộm mà chạy ra ngoài.

Phía sau còn có Sở Ngữ Vi đã xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt.

Chỉ tiếc là Quách Vĩ đang chơi điện thoại ở trên xe, cho nên không nhìn thấy cảnh này.

Nhưng hai người vừa rời khỏi nhà vệ sinh, Hàn Nhu cũng đi ra ngoài.

“Anh, trong nhà vệ sinh vừa có tên biến thái.”

Giang Chu thản nhiên như không: “Ồ, vậy sao?”

Hàn Nhu dùng sức gật đầu: “Em còn nghe thấy tên đó nói máu máu cái gì đó, đáng sợ quá.”

“Có…có lẽ là em nghe nhầm thôi?”

“Không thể nào, giọng nói của người này có chút đặc biệt, nghe hơi giống anh, nhưng hình như nói tiếng địa phương.”

Giang Chu và Sở Ngữ Vi liếc mắt nhìn nhau.

May mắn quá, may mà nói tiếng địa pương.

Chương 390 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!