Vừa dứt lời, Hàn Nhu và quý bà Viên Hữu Cầm liền giơ tay lên.
Chỉ có Giang Chu và Gianh Hoành Sơn là thờ ơ.
“Gianh Hoành Sơn, bây giờ ông muốn đối nghịch với tôi đấy à?”
Gianh Hoành Sơn rụt cổ lại: “Tôi là cảm thấy bà quá vội vàng thôi, tình cảm của bọn nhỏ bây giờ còn chưa ổn định, tốt nghiệp xong cũng chưa biết sẽ ra sao, bây giờ bà đi qua gặp mặt, chẳng may sau này không đến với nhau thì phải làm sao?”
Viên Hữu Cầm khẽ nhíu mày: “Chuyện này…”
Gianh Hoành Sơn cho rằng vợ mình đã dao động, cho nên nói tiếp: “Mẹ bọn nhỏ à, vẫn là chờ một thời gian đi.”
Viên Hữu Cầm suy tư một lát, lại cảm thấy chồng mình nói cũng có lý.
Bây giờ con trai vẫn con trẻ, chuyện tương lai không thể nói chính xác được.
Chuẩn mẹ chồng như mình cũng không thể quá tích cực, miễn cho ảnh hưởng đến tình cảm của bọn nhỏ.
Năm đó, bà và Gianh Hoành Sơn cũng tự do yêu đương xong mới kết hôn.
Cho nên vẫn tương đối hiểu về phương diện này.
Nam nữ trong thời kỳ yêu đương sẽ rất nhạy cảm đối với những thay đổi nhỏ bé bên cạnh.
Hơn nữa, con trai còn nói cô bé này rất nhát gan.
Nết như mình bỗng nhiên xuất hiện, có thể cô bé này sẽ sản sinh ra áp lực không cần thiết.
Viên Hữu Cầm ừ một tiếng, cuối cũng vần đồng ý với cách nhìn của Gianh Hoành Sơn.
“Vậy… vậy có ảnh không? Cho mẹ xem nào.”
“Xem ảnh à, vậy thì đơn giản.”
Giang Chu lấy điện thoại di động ra, mở album ảnh.
Cơ bản thì hắn chưa từng dùng camera trên điện thoại di động, dù sao hắn cũng không phải con hàng tự luyến như Trương Nghiễm Phát, suốt ngày muốn chụp anh bụng sáu múi để gửi cho bạn gái trên mạng.
Cho nên, trong album ảnh của Giang Chu, cơ bản đều là ảnh của Phùng Tư Nhược.
Trừ cái đó ra thì còn có một ít ảnh Tô Nam mặc váy lolita.
“Đây, đây chính là Phùng Tư Nhược.”
Viên Hữu Cầm cầm điện thoại di động của hắn lên xem, hai mắt liền híp lại: “Tên nhóc thối, con đổi di động từ bao giờ vậy? Bao nhiêu tiền?”
Giang Chu cảm thấy năng lực chuyển đề tài của mẹ mình thật sự là vô địch: “Cái này… rất rẻ, chỉ có 298 đồng.”
“Màn hình to như vậy mà chỉ có 300 đồng? Thật hay giả vậy?”
“Đúng thế, xem ở trên kênh mua sắm trên ti vi, không cần 998, không cần 598, hai mươi người gọi điện đầu tiên chỉ cần 298.”
Gianh Hoành Sơn nhìn thoáng qua logo trên điện thoại di động: “Tại sao quả táo này lại còn bị gặm mất một miếng?”
Giang Chu giơ ngón tay lên: “Cha đúng là người biết hàng, đây chính là nhãn hiệu quả táo.”
“Vì sao không mua Nokia? Hàng hiệu dùng vẫn tốt hơn chứ.”
“Nokia quá đắt, con là người tiết kiệm mà, dù sao bây giờ con cũng trưởng thành rồi, tiết kiệm là phải.”
Gianh Hoành Sơn và Viên Hữu Cầm nghe thế liền nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại di động.
Bối cảnh của bức ảnh là lần đi du lịch tập thể ở thị trấn suối nước nóng, Phùng Tư Nhược đang mở to đôi mắt long lanh như nước mà đứng ở dưới suối phun. Nàng mặc một chiếc váy màu trắng, chắc là vừa bị Giang Chu bắt nạt xong nên hai má đang phồng lên để ra vẻ đáng thương, nhìn trông cực kỳ đáng yêu.
“Cô gái này vừa nhìn đã biết rất ngoan ngoãn rồi.”
Giang Chu có chút đắc ý: “Thật sự là rất ngon ngoãn, mỗi lần bị bắt nạt đều không nói lời nào.”
Viên Hữu Cầm khẽ nhìn mày, nhìn Giang Chu với ánh mắt không hài lòng: “Tên nhóc thối này, vì sao bắt nạt người ta?”
“Yêu đương là như vậy đấy, mắng là yêu đánh là thân, có đúng không cha?”
Gianh Hoành Sơn yên lặng một lát: ‘Nói như vậy, mẹ con thật sự vẫn rất yêu cha.”
Viên Hữu Cầm lườm một cái, ròi ném điện thoại di động cho con trai: ‘vậy cảm tình của hai đứa ra sao?”
“Vô cùng tốt!”
Hàn Nhu nhịn không được mà xen mồm vào: “Ngày nào Phùng Tư Nhược cũng đi theo đuôi anh trai con, không ngày nào là rời nhau cả.”
Viên Hữu Cầm gật đầu: “Con giúp mẹ nhìn chằm chằm vào anh trai con, để cho tên nhóc thối này đừng bắt nạt người ta nữa.”
“Con biết rồi, cam đoan hoàn thành nhiệm vụ.”
“Chuyện này cứ quyết định như vậy đi, dù sao chuyện sau này cũng chưa nói chính xác được.”
Viên Hữu Cầm nói xong liền cầm cốc nước đi về phòng.
Lúc này, Gianh Hoành Sơn móc ví ra, lấy ba tờ tiền trị giá 100 đồng ra, sảng khoái ném cho Giang Chu.
“Con trai, điện thoại di động của con không tệ, mua cho cha một cái.”
“Hả???”
“Điện thoại của cha màn hình quá nhỏ, cái này có màn hình to, không tệ.”
“Ah…cha, điện thoại di động này khó dùng lắm, rất phức tạp, có lẽ cha không dùng được đâu.”
“Dù sao cũng không tốn tiền của con, con nói nhiều như thế làm gì?”
Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái, cực kỳ không tình nguyện mà nhận tiền.
Đây chính là cái giá của nói dối, lời nói dối này trị giá 4700 nha.
“Được rồi, cha đi ngủ, hai đồng còn thừa coi như là tiền công của con.”
“Ồ, cảm ơn cha…”
Gianh Hoành Sơn cũng cầm cốc nước rồi đi vào phòng ngủ.
Chương 399 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]