Sách bản đẹp được thực hiện bởi Nhân Ebook
Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ
--------------------------
Cùng lúc đó, Hàn Nhu cũng móc 300 đồng từ trong ví ra.
“Anh, nhớ mua cho em một cái luôn.”
“Cút.”
“Vậy em liền nói cho mẹ biết, cái điện thoại di động này tốn 4999 đồng.”
Giang Chu cười híp mắt mà nhận tiền: “Mua điện thoại di động cho em gái là chuyện phải làm mà.”
Hàn Nhu rất vui vẻ: “Cảm ơn anh trai.”
“Lại bị mọi người gài bẫy rồi, thật sự là sỉ nhục cái uy danh mười bước bẫy một người của mình mà!”
“Chuyện giữa người nhà, sao có thể gọi là gài bẫy được.”
“Cút, mau về phòng ngủ đi.”
Giang Chu cầm 600 đồng, quay người đi về phòng ngủ.
Khá lắm, trong chớp mắt đã bị người chí thân gài bầy 9400 đồng.
Sau này muốn nói dối cũng phải cẩn thận một chút vậy.
Giang Chu lấy điện thoại di động ra, gọi cho Tiết Mạn Ny, nhờ nàng mua hộ ba cái điện thoại di động rồi gửi qua đây.
Mua cho cha và em gái, lẽ nào lại không mua cho mẹ, người một nhà vẫn phải chỉnh chỉnh tề tề mới tốt.
Đúng lúc này, điện thoại di động của Giang Chu bỗng nhiên sáng lên.
Phùng Tư Nhược đột nhiên gửi tin nhắn đến.
“Đã ngủ chưa?”
Giang Chu nằm trên giường: “Thế nào, nhớ anh rồi?”
Phùng Tư Nhược gửi một icon quả boom: “Em mua quà cho anh.”
“Ủa? Không phải ngày lễ tết gì, mua quà làm gì?”
“Thích thôi, ngày mai sẽ chuyển phát nhanh đến.”
Giang Chu gửi địa chỉ qua cho nàng: “Không nên để người nhận trả, anh không có tiền.”
Phùng Tư Nhược lại gửi một icon quả boom: “Em làm cho cha trả.”
“Bà xã tốt.”
“Còn chưa phải.”
Khóe miệng Giang Chu cong lên, thoát khỏi giao diện QQ.
Sau đó, hắn nghĩ một chút rồi gọi cho Tô Nam.
Tút tút tút, một lúc lâu sau mới có người nghe máy.
“Alo, có chuyện gì thì nói nhanh.”
Giang Chu hơi sững sờ: “Tiểu Nam nhi, đây là thái độ nói chuyện với ông chủ của cô à?”
Tô Nam lập tức cười nhạo một tiếng: “Tên khốn, anh có biết anh đã hại tôi rớt tín chỉ không?”
“Ủa? Tại sao lại là tôi hại?”
“Ngày nào tôi cũng phải tăng ca ở công ty, không có thời gian để ôn tập.”
Giang Chu ho khan một tiếng: “Như vậy đi, chờ khai giảng tôi sẽ đi thi lại với cô.”
Tô Nam yên lặng một lát: “Tốt, nếu vậy thì tôi liền tha thứ cho anh.”
“Ừm.”
“Vậy anh gọi điện thoại cho tôi làm gì?”
“Dạo này công ty nhận được rất nhiều yêu cầu hợp tác, đúng không?”
Tô Nam ừ một tiếng: “Không phải rất nhiều, mà là cực kỳ nhiều, nhân viên trực máy còn không nghe hết nữa kìa.”
Giang Chu suy tư một chút: “Như vậy đi, cô sắp xếp người, làm một bản tài liệu rồi gửi cho tôi.”
“Nội dung là gì?”
“Tên và số điện thoại liên lạc của những xí nghiệp đã gọi điện thoại đến.”
“Nhưng mà, không phải anh nói là chúng ta sẽ không tiếp nhận đầu tư sao?”
“Ừm, thế nhưng tôi vẫn tương đối để ý đến vài công ty.”
“Được rồi, vậy tôi bảo người chỉnh lý xong sẽ gửi cho anh.”
Chín giờ sáng ngày hôm sau.
Giang Chu vừa rời giường liền nhận được tài liệu từ phía công ty.
Thời gian nửa tháng ngắn ngủi, đã có hơn 60 nhà công ty gọi điện thoại đến để tìm kiếm hợp tác.
Thậm chí có một bộ phận còn không phải là xí nghiệp địa phương Thượng Kinh.
Những công ty này cũng không có quy mô quá lớn, bọn họ cũng chỉ muốn kiếm một mớ tiền rồi bứt ra luôn.
Loại công ty này, không hợp tác thì còn tốt, nếu hợp tác thì chắc chắn sẽ trở thành gông xiềng, sẽ bắt đầu khoa chân múa tay.
Thời đại này cũng không thiếu cảnh công ty bị phá sản vì phía nhà đầu tư khoa chân múa tay rồi.
Có điều, trừ những công ty rác rưởi này, cũng có vài công ty lớn gọi điện thoại đến.
Nhưng Giang Chu cũng không có hứng thú với bọn họ, hắn chỉ nhìn chằm chằm vào cái tên cuối cùng mà xuất thần.
Công ty truyền thông Phi Độ “Thượng Kinh”.
Đây chính là một trong năm công ty của Phùng gia.
Là Phi Độ của Bắc Hải giảm phụ tải rồi thành lập ra, đương nhiên người cầm quyền vẫn là Phùng Nhạc.
Mà dựa theo kết quả điều tra của Giang Chu, thì người này là người đang tranh đoạt quyền thừa kế với cha của Phùng Tư Nhược.
Hơn nữa, người này còn có phần thắng rất cao.
Nhất là các tin tức tài chính và kinh tế bây giờ, đều là lấy hai chữ Phùng Nhạc để thay cho chữ người thừa kế Phùng gia rồi.
Giang Chu hơi cau mày, hắn yên lặng không nói gì mà nhìn chằm chằm vào màn hình lap top của mình.
Một lúc lâu sau, hắn mới cầm điện thoại di động lên gọi cho Chu Vũ Đình.
Bây giờ là kỳ nghỉ hè, Tô Nam đã về nhà, mình lại không ở công ty.
Cho nên khoảng thời gian này, toàn bộ nghiệp vụ của công ty đều giao cho Chu Vũ Đình.
Cô gái này có thái độ làm việc rất nghiêm túc.
Tuy rằng Chu Vũ Đình gia nhập công ty của hắn từ một sự tình cờ, nhưng Giang Chu vấn rất yên tâm với năng lực của nàng.
Cho nên Chu Vũ Đình thăng chức rất nhanh, hiện giờ cũng đã đến tình trạng có thể một mình đảm đương một phía rồi.
“Alo, ông chủ, có chuyện gì sao?”
“Giúp tôi đặt vé máy bay chiều nay, tôi muốn về Thượng Kinh.”
“Được rồi, một giờ chiều được chứ?”
“Ừm, vậy thì 1 giờ chiều đi, nhớ kỹ qua sân bay đón tôi.”
“Hiểu rồi, tôi sẽ chờ trước ở nơi đón.”
Sau khi cúp điện thoại, Giang Chu liền thu dọn đồ đặc.
Chương 400 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]