Sau đó, hắn liền đi ra khỏi phòng, đến phòng ngủ của Hàn Nhu.
Cô bé này vẫn đang nằm ngủ khò khò ở trên giường.
Đôi chân thon dài trắng như tuyết đã lộ ra ngoài chăn, tư thế ngủ có thể nói là cực kỳ thần ký.
“Con hàng lười, mau rời giường đi, còn ngủ?”
Hàn Nhu xoa xoa đôi mắt nhập nhèm: “Anh, sao anh lại dậy sớm thế?”
Giang Chu đeo ba lô lên lưng, ngáp một cái: “Hiện giờ anh phải về Thượng Kinh một chuyến, em nhớ nói với cha mẹ một tiếng.”
“Ồ, biết rồi.”
“À đúng rồi, cũng nói với Ngữ Vi một tiếng.”
“Biết rồi.”
Giang Chu yên lặng một chút, lại mở miệng nói: “Anh vừa mới nói gì, lặp lại một lần xem nào?”
Hàn Nhu thở phì phò: “Anh phải về Thượng Kinh, nói với cha mẹ một tiếng, cũng nói với Sở Ngữ Vi mộ tiếng, người ta đã bảo nhớ rồi mà.”
“Ừm, ngoan lắm, anh đi đây.”
Hàn Nhu gật đầu, vẫy tay chào tạm biệt.
Bây giờ nàng vẫn chưa tỉnh táo hoàn toàn, toàn thân vẫn đang trong trạng thái tỉnh tỉnh mê mê.
Mái cho đến khi nhà lại khôi phục yên tĩnh, nàng mới nằm trở về, lại chìm vào giấc ngủ mơ.
Một giờ chiều, mặt trời nắng chan chan.
Ánh nắng làm mặt đường nóng như bốc cháy.
Giang Chu đã đến sân bay Thượng Kinh, hắn xách ba lô đi ra ngoài.
Lúc này, Chu Vũ Đình đã chờ ở ven đường từ trước rồi.
“Ông chủ, chào buổi chiều.”
Giang Chu gật đầu: “Chào buổi chiều, trả hết nợ vay học đại học chưa?”
Chu Vũ Đình cười ngọt ngào: “Đã trả xong từ lâu rồi.”
“Tôi nghe Tô Nam nói là, cô đang định tìm nhà ở gần công ty à?”
“Ừm, tôi và Úy Úy sẽ thuê chung, căn nhà bây giờ cũng đến hạn rồi, nên bọn tôi muốn thuê một chỗ gần công ty một chút.”
“Úy Úy…?”
“Chính là cô gái lần trước đã giới thiệu việc làm cho tôi đấy.”
Giang Chu bừng tỉnh: “Cô nói là cháu gái của Nghiêm lão đầu à, bây giờ cô ấy làm gì rồi?”
Chu Vũ Đình yên lặng một lát: “Hừm… bây giờ cô ấy vẫn chưa tìm được việc làm.”
“Đã hơn nửa năm rồi mà vẫn không tìm được việc làm á?”
“Ánh mắt của cô ấy tương đối cao, không phải xí nghiệp lớn và tốt thì sẽ không đi làm.”
“Đây mà gọi là ánh mắt cao à, phải gọi là nói như rồng leo làm như mèo mửa mới đúng, sau này chắc chắn cô ấy sẽ hối hận.”
Chu Vũ Đình gật đầu không nói gì.
Thật ra nàng cũng cảm thấy Giang Chu nói rất đúng.
Thế như Nghiêm Úy Úy là bạn của nàng, cho nên nàng không thể nói như vậy được.
Nàng chỉ có thể khuyên bảo hai câu, hy vọng Nghiêm Úy Úy có thể nhận thức được.
Có điều… Úy Úy vẫn luôn coi thường nàng, cho nên rất khó để Úy Úy nghe nàng nói.
Một lát sau, hai người trở về công ty.
Dân đi làm là không có nghỉ đông và nghỉ hè gì cả, cho nên người trong công ty vẫn rất đông đủ.
Giang Chu đi vào phòng làm việc của mình, mở cửa sổ ra.
Chu Vũ Đình cũng đi vào theo, khéo léo đứng ở trước bàn làm việc.
“Cô đừng đứng ở đây nữa, đi thu thập tài liệu về Phi Độ đi, sau đó gọi điện thoại hẹn thời gian, tôi sẽ gặp mặt bọn họ một lần.”
Chu Vũ Đình có chút kinh ngạc: “Chúng ta phải tiếp nhận đầu tư sao?”
Giang Chu lắc đầu: “Trên danh nghĩa thì nói là có thể suy nghĩ tiếp nhận đầu tư, nhưng thật ra tôi có một số chuyện riêng.”
“Được rồi, tôi hiểu rồi.”
“Ừm, đi thôi!”
Chu Vũ Đình đi ra khỏi phòng làm việc.
Đồng thời, Giang Chu móc điện thoại di động ra, gọi cho ông anh tài xế.
Trước đó, khi đồng ý hợp tác với quỹ Y Nhất thì hắn đã đồng ý một điều kiện, đó chính là phải có tư cách đối chọi với Phùng gia.
Nếu như Phùng Nhạc có thể sẽ trở thành người thừa kế Phùng gia, vậy hắn cần phải tiếp xúc với Phùng Nhạc một chút.
Hơn nữa, cũng nên báo chuyện này cho bên kia một chút.
Cùng lúc đó, trên đường Cẩm Hoa trong thành phố Lâm Giang.
Có một thiếu nữ đi trên lối đi nhỏ trong vườn hoa.
Nàng mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay có in hình con gấu, đầu đội chiếc mũ lưỡi trai màu trắng.
Mái tóc dài được buộc thành đuôi ngựa, mỗi khi bước đi lại vung vẩy.
Nhưng mỗi khi gặp phải người đi đường thì nàng đều cúi đầu theo bản năng, hàng lông mi dài hơi run run, nhìn qua trông rất giống như là đang khiếp sợ.
Lúc này, trong bàn tay trắng nõn của nàng còn có một tờ giấy.
Trên giấy là một địa chỉ được viết từ những nét chữ sinh đẹp.
“Ngô…”
“Không tìm được rồi.”
Ngũ quan của thiếu nữ tinh xảo không có chút tì vết nào.
Chỉ là biểu cảm đang tràn đầy hoang mang, nhìn qua trông rất đáng yêu mà lại mê người.
“Rõ ràng là nơi này mà.”
“Sợ hãi quá…”
Thiếu nữ hơi quay đầu lại, nhìn về phương hướng mình vừa đi qua.
Đối với nàng mà nói, đây là một thành phố hoàn toàn xa lạ.
Mỗi một con phố, mỗi một ngôi nhà… không có chỗ nào là quen thuộc cả.
Mặc dù trên tay nàng có địa chỉ cụ thể, nhưng cái địa chỉ này chỉ là địa chỉ của nơi nhận đồ chuyển phát nhanh.
Cho nên nàng chỉ có thể ngây ngốc mà di chuyển quanh quẩn chỗ này.
Thật ra thì nàng cũng có thể liên lạc một chút, để gọi người nào đó ra đón nàng, nhưng dù sao đây cũng là niềm vui bất ngờ mà nàng đã chuẩn bị.
Hơn nữa, nàng đã chuẩn bị rất lâu vì cái bất ngờ này rồi, nếu quả thật phải gọi người ra đón, vậy liền không còn gì là bất ngờ nữa.
Nàng nghĩ đến đây, không khỏi lại cảm thấy hơi khổ sở rồi.
Chương 401 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]