Trong mắt rất nhiều người, Phùng Tư Nhược là một cô bé rất nhát gan, không dám xã giao, không biết ăn nói.
Nhưng chỉ có Giang Chu mới biết, thật ra cô bé này rất có tinh thần mạo hiểm, tuy rằng rất cùi bắp nhưng thật ra rất thích chơi.
Nhưng chạy đến thành phố Lâm Giang một mình, thật sự là một quyết định to gan nhất của nàng.
Trước kia Giang Chu vẫn luôn nửa đùa nửa thật mà hỏi Phùng Tư Nhược là, có nhớ hắn hay không.
Nhưng hắn vẫn luôn nhận được đáp án là phủ định.
Nhưng mà thật ra Phùng Tư Nhược vừa xa Giang Chu một ngày thì đã thấy nhớ hắn rồi.
Nhưng hiện thực là, hóa ra nàng là một dân mù đường.
Cho đến bây giờ, Phùng Tư Nhược vẫn không phát hiện ra cái chân tướng này.
Bởi vì cho đến giờ nàng vẫn chưa từng đi ra khỏi nhà một mình.
Bây giờ thì hay rồi, hiện giờ nàng còn không phân biệt được Đông Tây Nam Bắc.
Nhưng mà trời không tuyệt đường người.
Ngay khi Phùng Tư Nhược không tìm thấy phương hướng, nàng bỗng nhiên phát hiện ra một chiếc xe ở ven đường.
Toyota Corolla, bảng số xe xxx046.
Phùng Tư Nhược biết, đây là xe của Giang Chu.
Vì vậy, hai mắt nàng lập tức sáng rực lên.
Nếu xe ở chỗ này, vậy chứng tỏ tòa chung cư bên cạnh chính là nhà của Giang Chu rồi.
Phùng Tư Nhược ngẩng đầu lên nhìn một chút.
“Gọi ông xã, bằng không anh sẽ nhảy xuống!”
“Nhà của anh ở tầng năm, em mà không gọi thì có thể sẽ biến thành quả phụ!”
Trong đầu Phùng Tư Nhược liền nhớ đến nội dung cuộc trò chuyện vài hôm trước.
Tầng năm à!
Đôi tay nhỏ của nàng đã nắm thành quả đấm, trong lòng nàng bắt đầu thấy hơi khẩn trương.
Bây giờ là kỳ nghỉ hè, chắc hẳn Giang Chu sẽ ở nhà, nhưng hôm nay lại là cuối tuần, nói cách khác, có thể cha mẹ của Giang Chu cũng ở nhà.
Phù!
Phùng Tư Nhược hít thở vài hơi, liền cất bước đi vào tòa nhà.
Cùng lúc đó, phòng 502 trên tầng năm.
Quý bà Viên Hữu Cầm đang làm cơm trong phòng bếp.
Bởi vì trong nhà hết muối, cho nên bà liền phái Hàn Nhu đi ra ngoài mua.
Gianh Hoành Sơn thì có một cuộc họp bất chợt nên đã chạy đến công ty.
Cho nên bây giờ chỉ có một mình bà ở nhà.
Cốc cốc cốc! Cốc cốc cốc!
“Con bé này, lại quên chìa khóa rồi à?”
Viên Hữu Cầm lau tay một chút, rồi đi ra khỏi nhà bếp, đưa tay mở cửa ra.
Nhưng cửa vừa mở ra, bà liền ngây ngẩn cả người.
Bởi vì người gõ cửa không phải Hàn Nhu, mà là một cô bé rất xinh đẹp, làn da của cô bé này trắng như tuyết, nhưng gò má lại đỏ rực.
“Xin chào?”
“Chào…chào dì!”
Viên Hữu Cầm nhìn Phùng Tư Nhược: “Cô bé, cháu tìm ai à?”
Trái tim nhỏ của Phùng Tư Nhược đập thình thịch: “Cháu…cháu tìm Giang Chu…”
“Ồ, cháu tìm con trai dì à, nhưng bây giờ nó không có ở nhà.”
“Đi đâu vậy ạ?”
“Nói là đi Thượng Kinh, đi từ sáng nay rồi, có lẽ phải ngày mai mới về cơ.”
Phùng Tư Nhược nghe thấy câu này liền trợn tròn mắt lên.
Viên Hữu Cầm cảm thấy rất kỳ lạ, tại sao cô bé này lại ngây ngẩn cả người nhỉ.
“Hay là cháu về nhà trước đi, chờ nó trở lại rồi đến nhé?”
Phùng Tư Nhược cắn môi: “Cháu không có chỗ đi…”
Viên Hữu Cầm hơi sững sờ: “Cháu từ xa đến à?”
“Vâng!”
“Vậy cháu vào nhà trước đi, dì đang làm cơm, cháu ngồi nghỉ một lát nhé?”
“Vâng!”
Phùng Tư Nhược nhẹ giọng trả lời, sau đó liền ngoan ngoãn ngồi ở phòng khách.
Đây là lần đầu tiên nàng đến nhà Giang Chu.
Rất nhỏ, rất tinh xảo nha.
Phòng khách lớn bằng phòng quần áo nhà nàng vậy.
Cùng lúc đó, Viên Hữu Cầm đi vào nhà bếp, bà chỉnh lửa nhỏ đi một chút.
Bà cảm thấy cô bé bên ngoài rất ít nói, nhìn qua trông rất nhát gan, lại rất rụt rè.
Cũng không biết có quan hệ gì với Giang Chu đây.
Hả?
Khoan đã?
Rất nhát gan?
Viên Hữu Cầm bỗng nhiên trợn tròn mắt lên.
Thật ra thì Pixel cao đến đây cũng sẽ chụp ra bức ảnh có chút khác biệt với người thật.
Hơn nữa, rất khó để phân biệt một người từ một bức ảnh cùi bắp như vậy, với lại, bà cũng chỉ xem qua một lần thôi.
Viên Hữu Cầm không nhận ra ngay cũng là chuyện bình thường.
Nhưng mà vừa nhắc đến nhát gan, thì Viên Hữu Cầm đã phản ứng ngay.
Cô bé Phùng Tư Nhược kia cũng rất nhát gan đúng không?
Hơn nữa, cô bé này cũng nói mình từ nơi khác đến, lẽ nào thật là…?
Viên Hữu Cầm nghĩ đến đây, liền trực tiếp bỏ muôi xuống, chạy ra phòng khách.
Phùng Tư Nhược bị bà làm cho sợ hết hồn, khẩn trương nhìn Viên Hữu Cầm.
Nàng vừa vụng trộm cầm một quyển album ảnh ở trên bàn lên xem, đây là album ảnh của Giang Chu.
Nàng còn tưởng rằng hành động này của mình làm mẹ của Giang Chu không vui.
Kết quả Viên Hữu Cầm đã đi đến, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng.
“Cháu…cháu có phải là Phùng Tư Nhược không?”
Phùng Tư Nhược hơi kinh ngạc: “Vâng…”
Viên Hữu Cầm rất ngạc nhiên mà nhìn Phùng Tư Nhược: “Là cháu thật á?”
“Vâng, cháu là Phùng Tư Nhược.”
“Cháu từ Bắc Hải đến à?”
“Vâng, vừa đến ạ.”
Viên Hữu Cầm đột nhiên lại cảm thấy hơi khẩn trương: “Ban đầu dì còn không biết là cháu, dọa dì…”
Chương 402 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]