Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 403: CHƯƠNG 403: NGƯU MA VƯƠNG ĐẾN CŨNG PHẢI CÀY HAI DẶM!

Phùng Tư Nhược cắn môi, nhẹ giọng nói: “Cháu cũng sợ hết hồn nữa.”

“Cháu không nói cho Giang Chu biết là mình sẽ đến à?”

“Không có, cháu định cho Giang Chu một bất ngờ.”

Phùng Tư Nhược vừa nhắc đến chuyện này, liền cảm thấy ủy khuất.

Nàng phải lấy hết can đảm để chạy đến đây, thế mà Giang Chu lại không ở nhà.

“Không sao, dì cảm thấy rất vui vẻ nha.”

Lúc này, Viên Hữu Cầm đã có một loại tâm trạng như đang nhin con dâu mình.

Đổi một góc độ mà nói, dù cho không phải là con dâu, thì Phùng Tư Nhược ngoan ngoan cũng rất dễ khiến cho người ta yêu thích.

Gò má Phùng Tư Nhược đỏ lên: “Dì, cháu… cháu quên không mang quà rồi.”

Viên Hữu Cầm cười híp mắt mà nhìn Phùng Tư Nhược: “Không sao, dù không muốn quà, cháu chính là quà rồi.”

“A?”

“Nói chung, cháu có thể đến là dì đã vui vẻ rồi.”

Phùng Tư Nhược gật đầu, tâm trạng khẩn trương cũng đã hòa hoãn hơn nhiều.

Viên Hữu Cầm nhịn không được mà vỗ vỗ đầu của nàng: “Cháu ngồi chờ một lát nhé, dí nấu cơm cho cháu ăn.”

“Vâng.”

“Cũng quá ngoan rồi!”

Viên Hữu Cầm bỗng nhiên vô cùng nhiệt tình, lập tức lao vào trong phòng bếp.

Cũng không lâu sau, Hàn Nhu đi mua muối trở về.

Nàng mở cửa nhà, thay dép rồi đi vào trong.

Kết quả là, khi nàng nhìn thấy Phùng Tư Nhược đang ngồi trong phòng khách, thì toàn thân đều sửng sốt.

Sau đó, nàng lại thay giày, lại đi ra ngoài, lại đóng cửa lại.

“Không đúng, nhất định là do mình mở cửa không đúng cách!”

“Phùng Tư Nhược phải ở Bắc Hải mới đúng, sao có thể ở trong nhà được?”

“Làm lại một lần đi vậy!”

Hàn Nhu hít sâu một hơi, lại mở cửa rồi đi vào lần nữa.

Kết quả Phùng Tư Nhược vẫn ngồi trong phòng khách, tràn đầy mờ mịt mà nhìn mình.

“Phùng Tư Nhược, là em thật sao? Tại sao em lại ở chỗ này?”

Phùng Tư Nhược gật đầu, nhỏ giọng nói: “Em lét lút chạy qua đây.”

Hàn Nhu bừng tỉnh đại ngộ: “Em đến tìm anh trai chị à!”

“Vâng!”

“Nhưng sáng nay anh ấy đã đi Thượng Kinh rồi.”

Lúc này, Viên Hữu Cầm liền ngó đầu từ nhà bếp ra: “Không sao, Giang Chu muốn về thì về, chỉ cần Tư Nhược ở đây là được rồi.”

Hàn Nhu kinh ngạc mà trợn tròn mắt lên: “Mẹ, mẹ nhận ra Phùng Tư Nhược à?”

“Cô bé xinh đẹp như vậy, làm sao có thể không nhận ra được chứ!”

“Chẳng trách mẹ lại cười vui vẻ như vậy.”

“Mau đưa muối cho mẹ, còn nữa, mau gọi điện thoại cho cha con, bảo ông ấy mau cút về ăn cơm đi.”

Sáu rưỡi tối, quán cà phê Hải Ngạn.

Giang Chu nhíu chặt mày nhìn thoáng qua thời gian.

Hắn hẹn người của Phi Độ 6 giờ, nhưng bây giờ đã là sáu rưỡi rồi, thế mà người của Phi Độ vẫn chưa đến.

Lại nhìn qua bàn bên cạnh, cô gái lắm chiêu kia đã gặp ba đối tượng xem mắt rồi.

Giang Chu nhịn không được mà thấy hơi hâm mộ.

Người trẻ tuổi bây giờ, hiệu suất quá cao nha.

Thị trường xem mắt bây giờ hot như vậy sao?

“Tôi nghe nói anh có hộ khẩu ở Thượng Kinh? Có tiền tiết kiệm không?”

“Ừm, có 800 ngàn!”

“Sau khi chúng ta kết hôn, anh trả giúp tôi 500 ngàn tiền vay ngân hàng, sau đó, 300 ngàn có lại có thể mua cho tôi một chiếc xe.”

“…”

“Anh yên lặng là có ý gì? Không đồng ý? Không đồng ý thì anh đi xem mắt làm gì!”

Giang Chu không khỏi chép miệng một cái khi nhìn cô gái này.

Kha lắm, chỉ hai câu mà đã tốn hết 800 ngàn của người ta rồi.

Đây quả thực là đám phán quỷ tài mà.

Ngưu Ma Vương đến cũng phải cày hai dặm ruộng rồi mới có thể đi.

Giang Chu đang nghĩ ngợi, bỗng nhiên có một người ngồi xuống đối diện hắn.

Đây là một người đàn ông hơn 20 tuổi, mang theo một cái kính gọng đen.

Anh ta thả cặp văn kiện trong tay xuống, ngẩng đầu đẩy kính một cái.

“Giang Chu đúng không?”

Giang Chu gật đầu, yên lặng nhìn người này.

Tâm trạng của hắn bây giờ rất không tốt, chủ yếu là vì người này đến muộn, mà đến muộn là một trong những hành vi mà hắn ghét nhất.

Nhưng điều thú vị là, sắc mặt của ông anh đeo kính gọng đen này cũng không tốt lắm, dường như trong mắt còn mang theo chút căm tức mà miệt thị.

“Tự giới thiệu một chút, tôi là Lý Giang, từ phòng kinh doanh của Phi Độ.”

“Địa chỉ cậu gửi cho tôi là quán cà phê Hải Ngạn, kết quả tôi nhìn thành quán cà phê Hải Sóng.”

“Tôi cảm thấy đây là sai lầm trong công tác của các cậu.”

“Chúng ta là đến nói chuyện làm ăn, toàn bộ phải lấy thuận luận làm chủ.”

“Tại sao cậu lại chọn loại địa phương này? Tên quán cà phê này quá dễ nhầm lẫn.”

Giang Chu sửng sốt một chút, trong lòng thầm nói khá lắm.

Chẳng lẽ đây chính là thái độ cao ngạo của công ty lớn sao?

Anh cmn mù mắt nên mới nhìn nhầm, thế mà lại vừa đến liền dạy dỗ tôi?

Không thể không nói, tên này cũng là quỷ tài giống cô gái đang xem mắt ở bàn bên cạnh nha!

Gã đeo kính thấy Giang Chu không nói gì lại càng thấy tức giận hơn.

Nhưng anh ta còn chưa quên mục đích của chuyến đi này, cho nên liền lấy tài liệu ra.

Chương 403 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!