Lý Quang bắt đầu nói: “Công ty tôi đã nghiên cứu về công ty của các cậu rồi, phát hiện các cậu có chút thành tích trên lĩnh vực internet.”
“Cho nên chúng tôi muốn hợp tác với các cậu để làm một nền tảng hoặc là một ứng dụng.”
“Giai đoạn đầu, chúng tôi có thể đầu tư hai triệu, công ty các cậu sẽ chưởng khống phương hướng phát triện.”
“Còn hiệu quả, chúng tôi hy vọng nó có thể giống như TouTiao và iQiyi của các cậu.”
“Còn về phần tiền thuê, chúng tôi sẽ trà 20% ngạch đầu tư, cũng chính là 100 ngàn.”
“Dù sao chúng tôi cũng vừa tiếp xúc với lĩnh vực này, cho nên cũng không dám đầu nhập quá nhiều tài nguyên.”
“Nếu như giai đoạn sau có hiệu quả không tệ, chúng tôi nhất định sẽ đầu tư thêm.”
“Nhưng nếu như hiệu quả không ra gì, chúng tôi có quyền dừng hợp tác, cũng lấy lại khoản đầu tư.”
Giang Chu nhìn người này với ánh mắt hăng hái, lại nhịn không được mà khoanh tay trước ngực.
Đúng là người của công ty lớn mới có khí thế.
Thật sự là hối hận khi không quay phim lại mà.
Sau đó liền chiếu 24/7 trong công ty, để cho đám nhân viên của mình học hỏi theo một chút.
Cái này gọi là công ty trưởng thành phải bắt đầu từ nhân viên.
Cùng lúc đó, cô gái ở bàn bên cạnh bỗng nhiên đứng dậy, nhưng cô ta không cầm ví theo, chắc là đi vệ sinh rồi.
“Giang tiên sinh, tại sao cậu không nói gì?”
Giang Chu lấy lại tinh thần, mỉm cười nói: “Lý tiên sinh đúng không? Người nơi nào vậy?”
Lý Quang hơi sững sờ, nhưng rất nhanh đã nở một nụ cười tự tin: “Tôi là người địa phương Thượng Kinh.”
“Có xe có nhà không?”
“Đương nhiên, tôi chính là nhân viên của Phi Độ, lương một năm rất cao.”
“Vậy anh bao nhiêu tuổi rồi?”
“29 tuổi, nhưng cậu hỏi những thứ này làm gì? Chuyện này không liên quan gì đến chuyện chúng ta hợp tác mà?”
Giang Chu bỗng nhiên đứng dậy, cài nút áo vest lại: “Rất xin lỗi, tôi phải đi vệ sinh, được chứ?”
Lý Quang hơi phản cảm mà liếc mắt nhìn Giang Chu một cái.
“Xin cậu nhanh lền, dù sao thời gian của tôi cũng có hạn.”
“Yên tâm, rất nhanh.”
Giang Chu rời khỏi chỗ ngồi, cất bước đi đến chỗ rửa tay.
Lúc này, cô gái đi xem mắt cũng vừa đi về sinh xong, cô ta đang cúi người rửa tay ở bên bồn rửa tay.
Giang Chu lặng lẽ tiến lại gần, khuôn mặt tràn đầy tươi cười mà nhìn cô ta.
“Tiểu lên tay?”
Cô gái đi xem mắt quay đầu, lạnh lùng liếc nhìn Giang Chu một cái: “Tôi là một phụ nữ, anh cảm thấy tôi có thể à?”
Giang Chu nghe thấy thế liền cười: “Tôi cho rằng cô sẽ mắng tôi là thần kinh nữa chứ.”
“Vậy thì cũng không đến nỗi, dù sao lúc nãy tôi cũng phát hiện ra anh rồi.”
“Phát hiện cái gì?”
Cô gái đi xem mắt vẩy mái tóc một cái: “Không phải anh vẫn luôn nhìn chằm chằm vào tôi sao? Thế nào, muốn tán tỉnh tôi à?”
Giang Chu tằng hắng một cái, khoát tay nói: “Tôi cảm thấy cô rất xinh đẹp, cho nên muốn giới thiệu cho cô một đối tượng hẹn hò.”
Cô gái xem mắt liếc nhìn Giang Chu một cái, hơi nghi ngờ nói: “Vừa rồi anh cũng nghe thấy rồi đúng không, yêu cầu của tôi rất cao, người bình thường thì thôi đi.”
“Người địa phương Thượng Kinh, có xe có nhà, có hai triệu tiền tiết kiệm, năm nay 29 tuổi, không tệ chứ?”
“Thật hay giả?”
Giang Chu dựng thẳng hai ngón tay lên: “Nếu tôi lừa cô, ngày nào tôi cũng tiểu ra tay.”
Cô gái xem mắt suy nghĩ một chút: “Vậy khi nào gặp mặt?”
“Gặp mặt luôn bây giờ, anh ta đến rồi, chính là người ngồi đối diện tôi kìa.”
“Là vậy à, nhưng anh ta có điều kiện tốt như vậy, muốn tìm cô gái như thế nào?”
Giang Chu quan sát cô ta một chút: “Chính là người như cô vậy, nhưng mà vẫn cần lăng xê một chút.”
Cô gái suy tư một chút: “Lăng xê cái gì?”
“Cô liền nói cô là một vị phó tổng, như vậy thì anh ta sẽ không xem nhẹ cô.”
“Hừm … có đạo lý.”
“Vậy thì đi luôn nhé? Tôi dẫn cô qua.”
Cô gái gật đầu, rồi đi theo Giang Chu trở về bàn cà phê.
Lúc này, rõ ràng là Lý Quang đã hơi tức giận.
Đại khái là vì Giang Chu rời đi quá lâu.
Là một nhân viên thương vụ ưu tú, anh ta rất quý trọng thời gian của mình.
Nhưng đúng lúc này, Giang Chu dẫn cô gái đi xem mặt ngồi xuống.
“Lý tiên sinh, ngại quá, để anh đợi lâu rồi.”
Lý Quang khẽ ngẩng đầu lên, nhìn cô gái bên cạnh: “Vị này là ai?”
Giang Chu ho khan một tiếng: “Để tôi giới thiệu một chút, vị này là phó tổng của chúng tôi.”
“Phó tổng? Xin hỏi quý tính?”
Cô gái mỉm cười: “Tôi họ Lý, tên chỉ một chữ San.”
Lý Quang hơi kinh ngạc: “Cô cũng họ Lý! Trùng hợp thật, tôi cũng họ Lý.”
Giang Chu sợ lộ tẩy, liền vội vàng chuyển chủ đề: “Những thứ này đều là râu ria, chúng ta vẫn nên nói chuyện chính đi.”
Lý Quang lấy lại tinh thần: “Đúng thế, chuyện chính quan trọng hơn, nhưng mà tôi đã nói điều kiện của mình rồi, hai người có yêu cầu gì thì nói đi.”
“Như vậy Lý…Lý San, nên hỏi thì mau hỏi đi.”
Giang Chu đánh mắt ra hiệu một cái.
Cô gái thấy thế lập tức lấy tinh thần.
“Anh thật sự có hai triệu?”
“Không sai, là hai triệu.”
“Vậy phải trả 500 ngàn khoản vay ngân hàng của tôi trước, lại mua cho tôi một chiếc xe, ngoài ra, tôi muốn mở một thẩm mỹ viện, chắc tầm một triệu thôi.”
Chương 404 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]